Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Nhạc mới

Lê Văn Phúc : Mùa Thu trong tân nhạc , phần 2

 

- Cám ơn. Bài kế tiếp?
- Bài hát kế tiếp là bản “Mùa thu cho em” của Ngô Thụy Miên và Thụy Anh. Như em đã trình làng, những bài hát mùa thu thường là nhịp Slow hoặc nhịp 3/4, lời nhẹ nhàng, nhớ nhung như muốn ru em trong giấc mộng tình. Thì bài này cũng không thoát ra khỏi khuôn mẫu ấy. Em xin nhờ Xuân Sơn trình bày:
Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa thu tới
Mang ái ân, mang tình yêu tới
Em có nghe, nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé!



<BGSOUND src="153giotmuathu.wma">



C.P 99051
Succursale Fatima
Longueuil, Quebec (Canada)
J4G 2S6
Tel: 450 442-3292
Fax: 450 442-2962
nthuat@sympatico.ca



Tác Giả



Lê văn Phúc



Nguyễn Túc





 

 




Bóng thời gian



(Tiếp theo và hết)







Em có hay mùa thu mưa bay gió nhẹ
Em có hay thu về hết dấu cô liêu
Và em có hay khi mùa thu tới
Bao trái tim vương mầu xanh mới,
Em có hay, hay mùa thu tới hồn anh ngất ngây

Nắng úa dệt mi em và mây xanh thay tóc rối
Nhạt môi, môi em thơm nồng, tình yêu vương vương má hồng
Sẽ hát bài cho em và ru em yên giấc tối
Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi
Chờ em anh nghe mùa thu tới

Em có mơ mùa thu cho ai nức nở
Em có mơ, mơ mùa mắt ướt hoen mi
Và em có mơ khi mùa thu tới
Hai chúng ta sẽ cùng chung lối
Em với anh mơ mùa thu ấy, tình ta ngát hương.

Thầy Nguyễn Túc: Tôi thấy bài này chỉ có một mình anh liền ông nói từ đầu tới cuối. Chả thấy cô nàng phát biểu gì cả!
- Chắc cô ấy theo chủ trương “Im lặng là vàng” đấy ạ! Để coi anh chàng này nói năng lảm nhảm những gì, nghe có lọt vào tai không! Con gái họ khôn lắm chứ! Lùa mình vào bẫy sập lúc nào không hay à!
- Có nhẽ vậy đó! Nhưng cái kiểu tán hươu tán vượn như thế này lắm khi lại ăn tiền đấy, cậu ạ! Bởi liền bà con gái thường hay nhẹ dạ, thấy có ai tỏ ra khắng khít, đằm thắm với mình là siêu lòng liền!
- Rồi cũng có lúc bể!
- Chuyện đó tính sau! Tiếp tục chương trình.
- Tiếp tục, có bài này cũng là lạ. Anh đứng đó, “nhìn những mùa thu đi” mà “nghe sầu lên trong nắng và lá rụng ngoài song nghe tên mình vào quên lãng, nghe tháng ngày chết trong thu vàng”. Rồi những là gió lạnh về đêm, chiều tím loang vỉa hè, công viên chiều qua rất ngắn hóa cho nên chuyện chúng mình ngày xưa đến bây giờ nó đã nhạt phai rồi!
- Chuyện gì mà chán mớ đời thế!
- Ấy thế mà vào tay nghệ sĩ thì nó lại trở thành một tác phẩm văn nghệ rất được nhiều cô nhiều cậu nâng niu, mượn nó để diễn tả nỗi lòng không biết tỏ cùng ai.
- Bài như thế nào?
- Dạ, đó là bài như thầy đã biết: “Nhìn những mùa thu đi” của Trịnh Công Sơn sẽ qua giọng ca của Khánh Hà:
Nhìn những mùa thu đi, em nghe sầu lên trong nắng
Và lá rụng ngoài song, nghe tên mình vào quên lãng
Nghe tháng ngày chết trong thu vàng
Nhìn những mùa thu đi, tay trơn buồn ôm nuối tiếc
Nghe gió lạnh về đêm, hai mươi sầu dâng mắt biếc
Thương cho người rồi lạnh lùng riêng
Gió heo may đã về, chiều tím loang vỉa hè
Và gió hôn tóc thề, rồi mùa thu bay đi
Trong nắng vàng chiều nay, anh nghe buồn mình trên ấy
Chiều cuối trời nhiều mây, đơn côi bàn tay quên lối
Đưa em về nắng vương nhè nhẹ
Đã mấy lần thu sang, công viên chiều qua rất ngắn
Chuyện chúng mình ngày xưa, anh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai...

- Thầy có ý kiến gì không ạ?
- Nghe buồn quá làm tôi cũng buồn lây nên không có ý kiến gì cả.
- Vậy em sang bài này : “Mùa thu không trở lại” của Phạm Trọng, tức là mùa thu đã đi là đi luôn, đi một mạch “aller sans retour”. Vẫn điệu Slow Rock dặt dìu, êm nhẹ với tiếng hát Hà Thanh:
Em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại
Em ra đi mùa thu, sương mờ giăng âm u
Em ra đi mùa thu, mùa thu không còn nữa
Đếm lá úa mùa thu, đo sầu ngập tim tôi

Ngày em đi, nghe chơi vơi não nề qua vườn Luxembourg
Sương rơi che phố mờ, buồn này ai có mua?
Từ chia ly, nghe rơi bao lá vàng
Ngập dòng nước sông Seine
Mưa rơi trên phím đàn, chừng nào cho tôi quên

Hôm em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại
Lá úa khóc người đi, sương mờ dâng lên mi
Em ra đi mùa thu, mùa lá rơi ngập ngừng
Đếm lá úa sầu lên, bao giờ cho tôi quên...

- Vẫn là những câu nhắc đi nhắc lại “em ra đi mùa thu” khiến cho “lá úa khóc người đi”, “lá rơi ngập đường”, bao giờ cho tôi quên được em, hả em ơi!
- Này, tôi nghe buồn nẫu ruột đấy, cậu ạ! Đã đi thì cho đi luôn đi!
- Vâng, thế em sang bài khác với chủ đề mới mẻ hơn, là chuyện nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ qua bên Nhật, đứng trên du thuyền Hakone ngắm núi Phú Sĩ vào một ngày đầu thu và viết thành nhạc phẩm “Mùa thu Đông Kinh”. Bài này em xin mời chị Thúy Nga vui lòng dạo một khúc phong cầm để Thế Sơn nhập đề cho đẹp:
Lạc trong Đông Kinh,
Vừa khi mùa thu gieo thương nhớ, làm tôi ngẩn ngơ nhìn
Qua hồn thơ, chiếc áo buồn “Ki mô nô”
Đôi thiên nga trong hồ, cô Gei-sa trên bờ thiết tha trong mong chờ
Chờ ai xa xăm, từ muôn nẻo đến mà chẳng thấy người đâu
Với cung đàn đang dở dang
Nhớ thương hoài theo thời gian
Tiếng Cô Tô khơi buồn, Sa Mu Sen não nề khi gió thu về.

Mùa thu Đông Kinh, buồn như tình em
Trong cơn gió đìu hiu, liễu bên đàng
Ru lòng ai, lá thu vàng trên bờ vai
Như bao nhiêu thu tình mang theo bao nỗi lòng
Tiếng gió thu lạnh lùng
Mùa thu Đông Kinh...

Thầy Nguyễn Túc: Thôi được rồi! Tôi hiểu là mùa thu Đông Kinh có lá thu buồn, có Gei-sa mặc áo Ki mô nô ngồi bên hồ chờ ai chốn xa xăm mà chẳng thấy người về nên buồn như tiếng đàn Sa Mu Sen não nề ảm đạm. Nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đi trong cảnh mùa thu ấy, cũng đâm ra buồn lây cái buồn của người mong ngóng phương xa.
Cai tôi: Dạ, chính thế! Thầy hiểu như thế là tâm đắc với nhạc sĩ lắm đó.
- Sang bài khác được chưa?
Cai tôi: Dạ, sang bài khác cũng nói về mùa thu nhưng mùa thu này ở bên Tây... Có bài này...
- Cậu muốn nhắc đến bài “Mùa thu Paris” của Phạm Duy, thơ Cung Trầm Tưởng?
- Dạ, phải. Paris thì có nhiều chuyện để nói lắm, như: Tháp Eiffel, điện Versailles, sông Seine, ga Lyon đèn vàng, nhà thờ Notre Dame de Paris... Nhưng trong bài ca này, nhà thơ tả cái cảnh trời mùa thu Paris lạnh lẽo, công viên Luxembourg lá đổ, chàng ngồi trên ghế đá mà “không em ôi buốt giá từ tâm”...
- “Buốt giá từ tâm” là “lạnh thấu ruột thấu gan ” phải không, cậu?
- Dạ, còn lạnh hơn thế nữa kia!
- Khiếp nhỉ!
- Thầy ở bên Tây 6, 7 năm rồi hẳn thầy phải rành hơn nhiều người chứ!
- Nhưng tôi không có cái hân hạnh và may mắn “hẹn em nơi quán nhỏ” để “rưng rưng ly đỏ tràn trề”, cậu ạ!
- Vâng, thế thì em xin tiếp. Nhà thơ nhớ đến “người em mắt nâu, tóc vàng sợi nhỏ”...
- Thế ra cô này là người Âu Châu rồi còn gì! Nhưng tôi không hiểu “tóc vàng sợi nhỏ” là ý muốn nói gì?
- Dạ, là tóc nàng vàng, sợi tóc nàng nhỏ!
- Tôi cứ ngỡ là cái gì khác!
- Không phải thế đâu! Còn những câu cuối “yêu người độ lượng, yêu người độ lượng” thì em xin chịu, không hiểu nhà thơ muốn nói đến tình ý như thế nào!
- Thế thì cậu cho nghe lại từ đầu bản nhạc này đi!
- Dạ, xin nhờ Thái Hiền lên tiếng giùm:
Mùa thu Paris, trời buốt ra đi
Hẹn em quán nhỏ, hẹn em quán nhỏ
Ruợu rưng rưng ly đỏ tràn trề
Mùa thu đêm mưa, phố cũ hè xưa
Công viên lá đổ, công viên lá đổ
Chờ mong em gắng khổ từng giờ
Mùa thu âm thầm bên vườn Lục Xâm
Ngồi quen ghế đá, ngồi quen ghế đá
Không em ôi buốt giá từ tâm
Mùa thu nơi đâu, người em mắt nâu
Tóc vàng sợi nhỏ, tóc vàng sợi nhỏ
Chờ mong em chín đỏ trái sầu
Mùa thu Paris, tràn lấp đôi mi
Người em gác trọ, người em gác trọ
Phòng anh đôi gót nhỏ thầm thì
Mùa thu im hơi, son nhạt đôi môi
Ngày em trở lai, ngày em trở lại
Hờn quên em hối cải cuộc đời
Muà thu ơi thu, trời mây âm u
Yêu người độ lượng, yêu người độ lượng
Và trong em tâm tưởng giam tù
Mùa thu Paris, mùa thu Paris
Với tình (ư) thu...

Hồi thầy ởû Paris, có thấy ga “Li-Ông” đèn vàng nó thơ mộng như thế nào không?
- Tôi chả thấy gì gọi là thơ với mộng cả. Nhìn ngọn đèøn vàng nào tôi cũng thấy dửng dưng.
- Em cũng cùng một ý với thầy đó. Cái hồi em ở bên Luân Đôn, thỉnh thoảng có vù sang Paris, đi ngang nhà ga này ban đêm, em chả thấy hấp dẫn gì sốt cả!
- Bởi thế, cả tôi lẫn cậu đều không thể nào trở thành nhà thơ hiện đại được. Thế cậu có cay cú chuyện các em không?
- Dạ, đâu có! Em chỉ phụ đề Việt ngữ một tí cho nó hoa lá cành thôi, chứ em làm gì có diễm phúc được người em mắt đen, tóc huyền, sợi bự đài gương soi đến dấu bèo?
- Nghe cậu nói thì có vẻ thương tâm. Thế còn những chuyện cậu đi tán đào, rủ rê con gái nhà người ta vào rừng Ái Ân, hồ Than Thở, thác Prenn thì sao không thấy cậu tán tụng gì cả?
- Dạ, mấy cái đó chỉ là vụn vặt chứ có nên cơm nên cháo gì đâu mà gọi là thành tích!
- Thôi, không nên cơm cháo gì thì qua chuyện khác.
- Bản nhạc khác, nhạc sĩ Lê Thương phổ thơ Lưu Trọng Lư, bài “Tiếng thu” được rất nhiều người hát. Em chỉ xin trích một đoạn làm duyên và nhờ hai chị Khánh Ly và Lệ Thu trình bày:
Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người chinh phụ

Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô...

Thầy Nguyễn Túc: Cậu thấy sao?
Cai tôi: Con nai vàng ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô thì em có thấy nó ngơ ngác, nó đạp trên lá vàng khô. Nhưng còn câu “Em không nghe rạo rực...” thì em không có cách nào để nghe được sự rạo rực về hình ảnh kẻ chinh phu trong lòng của người chinh phụ! Họa may có máy “Sô Na” hay máy siêu âm mới nghe rõ được sự rạo rực đó!
- Hình ảnh, màu sắc, âm thanh mùa thu đẹp như thế mà cậu chỉ nghĩ quanh quẩn một cách nhỏ hẹp, bần tiện như vậy thì chả trách gì mà vợ cậu nó bảo cậu là đứa quê mùa, thiển cận!
- Dạ, chính thế đấy ạ! Em biết thân biết phận nên có dám cãi lại bao giờ đâu!
- Cãi thì coi như nó hạ cậu “Đít-Zêrô” là cái cẳng! Thôi, tiếp đi!
- Dạ tiếp nữa, có “Mắt thu” của Ngô Thụy Miên, nhịp Slow Rock. Cũng vẫn là chuyện tình kiểu “Lan và Điệp” đuổi bắt. Chàng được một chút ân huệ rồi thì là đâm ra mê mẩn, mơ ước vòng vo “chung bước yêu đương hẹn hò” rồi tình có như không.
- Nói như cậu thì chuyện chả có gì là thơ với mộng cả! Cho tôi nghe lại bài này đi!
- Dạ, em xin nhờ Xuân Thu trình bày bản này ạ:
Trời còn làm mưa vùi trên nỗi đau
Lời ru ấy mãi cho u sầu, bàn chân nuối tiếc thương lạc loài
Trời còn làm mây buồn qua mắt ai
Làm tan biến giấc mơ hoang đường
Rồi buông trôi theo giòng mưa xuống

Giận hờn ngày xưa còn vương mắt em
Làn môi thắm hết ru bao chiều
Vùng ân ái chết trong mây hồng
Một lần vào thu mình đang có nhau
Hàng cây lá rớt trên mi thường
Bàn tay trắng đan tình với tay.

Em có nhớ không, một lần khi lá thu bay
Là lần em đến thăm tôi, chung bước yêu đương hẹn hò
Em có nhớ không, một lần khi gió heo may
Mình ngồi đan giấc mơ say
Giận hờn sao vẫn chưa phai

Và rồi mùa thu về trong mắt em
Hàng cây lá úa xanh xao nhiều
Vòng tay khép kín đôi mi nồng
Chuyện mình ngày xưa đành xin lãng quên
Cuộc tình đã chết theo thu tàn
Người về đây xin chọn giấc mơ.

- Trong bài này, em chỉ thấy có một câu khó hiểu thôi!
- Là câu nào?
- Là câu ”Vùng ân ái chết trong mây hồng”. Xin nhờ thầy giải thích!
- Câu này thì có đến thánh cũng chịu chứ nói gì đến tôi. Sao cậu hỏi khó thế!
- Dạ, thế mới khó cho em chứ ạ!
- Khó thì ta lờ đi, qua chuyện khác cho nó dễ hơn được không?
- Dạ, được! Thế là em thỏa đáng và thỏa mãn!
Bây giờ mời thầy và bạn đọc nghe Lam Phương than khổ về mùa thu trong bản “Thu sầu”. Bài này gam Ré mineur, điệu Lento Amoroac - nghe như tên trạm xăng Amoco - đã được Lệ Thu, Mai hương, Quỳnh Giao, Hồng Phúc trình bày cùng ban Shotguns, thu vào đĩa Asia Sóng Nhạc trước năm 1975. Xin mời bạn đọc thưởng thức qua tiếng hát Mai Hương:
Mùa thu thưa nắng, gió mang niềm nhớ
Trời chiều man mác, buồn nát con tim
Lệ tình đẫm ướt tà áo trinh nguyên
Kỷ niệm êm đềm còn in trên giấy
Người ôm thương nhớ ra đi từ đấy
Trời đày hai đứa vì thiếu tơ duyên
Rừng còn thay lá, tình vẫn chưa yên
Thương chi cho lắm, giờ cũng xa nhau

Người từ ngàn dặm về mang nỗi sầu
Nhịp cầu ô thước hẹn đến mai sau
Ngày dài nhung nhớ mình cũng như nhau
Trên cao bao vì sao sáng, rừng vắng có bao lá vàng, là bấy nhiêu sầu.
Người đi hoa lá chết trong mùa nhớ
Người về lặng lẽ tình vẫn bơ vơ
Thà rằng chôn kín mộng ước xa nhau
Quên đi cho hết một kiếp thương đau.

Thầy Nguyễn Túc: Với Lam Phương thì chả cứ gì mùa thu mới làm cho người nhạc sĩ ấy buồn, mà trong mọi cảnh đời và nhất là cảnh tình thì tình cảnh của Lam Phương bao giờ cũng có những nét buồn nặng trĩu. Nó đeo đuổi chàng trên khắp nẻo đường trần như bóng với hình, như một cái nghiệp dĩ...
- Thầy nói đúng đấy! Em cũng đeo một gánh sầu nhưng nhẹ hều cho nên đỡ khổ hơn chàng một tí đó thôi. Nhưng chàng thổ lộ được can tràng nên cũng nguôi ngoai tâm sự. Còn em thì càng ngày cái nghiệp càng nặng cho nên chưa thể dứt áo lên non tìm động hoa vàng.
- Thế nghĩa là thế nào?
- Là còn phải loanh quanh với “Những nét đẹp trong tân nhạc” hầu mua vui độc giả!
- Thế có ai thương cậu không?
- Chắc cũng có chứ ạ!
- Vậy thì cậu đi trên mây rồi, chán chết!
- Mà đâu có chết ngay được! Chết được đã sướng!
- Vậy chưa chết thì nói qua chuyện khác!
- Sau thu sầu, đến “Thu vàng” qua nét nhạc sang trọng của Cung Tiến. Dẫu thu có màu gì đi chăng nữa thì thu vẫn phải có hình ảnh cô đơn của người lang thang, buồn hiu hắt, nhớ bâng khuâng. Trong bài này không hề nhắc chi đến người đẹp mà khung cảnh, màu sắc của lá vàng rơi lả tả khắp không gian đã khiến cho người nghe cũng cảm thấy thương tình cho một kẻ thất tình hạng nặng. Bài này, em nhờ Tuấn Ngọc diễn tả:
Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống chiều thắm muôn hương
Chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có mùa thu về, tơ vàng vương vương
Một mình đi lang thang trên đường
Buồn hiu hắt và nhớ bâng khuâng
Lòng xa xôi và sầu mênh mang
Có nghe lá vàng não nề rơi không?

Mùa thu vàng tới là mùa lá vàng rơi
Và lá vàng rơi khi tình thu vừa khơi
Nhặt lá vàng rơi xem mầu lá còn tươi
Nghe chừng như đây màu tê tái

Chiều hôm qua lang thang trên đường
Nhớ, nhớ buồn, buồn với chán chường
Chiều hôm nay trời nhiều mây vương
Có mùa lá vàng, bao nhiêu là thương.

Thầy Nguyễn Túc: Tác giả nói nhiều đến “Chiều hôm qua” lang thang vì thiếu đào. Thế, nếu tôi đặt cho cậu một đề tài ngược lại là “Chiều hôm nay” thì cậu đối đáp ra sao?
- Dạ, em xin đáp lại như thế này:
Chiều hôm nay, tung tăng trên đường
Trời im nắng mà sáng mênh mông
Chiều hôm nay, hỏi em vui không?
Có đào đi cùng, coi như là xong!

- Ừa, nghe cũng đường được í chứ! Té ra cậu cũng nòi tình chứ chẳng phải chơi đâu! Thơ như vậy là thuộc trường phái nào?
- Dạ, thuộc trường phái “Le crapaud”!
- Trường phái từ bên Tây?
- Dạ, không, nói cho nó oai vậy thôi chứ dịch theo tiếng ta là “Thơ Con Cóc”!
- Cóc nhái gì! Tôi nghe được là được rồi!
- Thank you Paris Match!
- Tiếp theo!
- Thầy cùng bạn đọc đã nghe các nhạc sĩ than sầu kể khổ khi mùa thu tới qua nhiều bài rồi! Ấy vậy mà vẫn còn có người quên cả mùa thu đi đấy nhá!
- Đâu? Ai vậy cà?
- Dạ đây, chẳng phải một mà có đến hai người cơ! Đó là Tùng Giang và Nam Lộc khi họ ở Saigon, ngồi nửa tiếng viết xong bài “Anh đã quên mùa thu”. Tùng Giang dạo khúc guitare còn Nam Lộc đặt lời.
- Bài này có thể hát là Anh hoặc Em đã quên mùa thu đều được cả!
- Nghĩa là đôi bên có thể đổ thừa cho nhau là quên mùa thu?
- Dạ, cũng có nghĩa là anh đã quên em hoặc em đã quên anh rồi đó! Bài này, em xin nhờ ba cô Khánh Hà, Bích Chiêu cùng Như Quỳnh trình bầy. Thầy Túc phụ trách dàn trống. Cô Linh Phương đàn dương cầm. Còn em thì đứng sau lưng, quạt cho thầy, cô. Như vậy là em cũng có chân trong ban nhạc:
Anh đã quên mùa thu, anh đã quên mùa thu
Bây giờ là mùa thu, chiều vắng khói sương mù
Hàng cây khô sầu úa, hiu hắt đứng trong mưa
Mưa như lệ tình xưa, lệ thấm mấy cho vừa
Lệ thương hoa phượng rũ, anh có nghe mùa thu!
Thu mang cho tình yêu một thời đã qua
Thu mang cho người yêu một đời xót xa
Mùa thu đã xóa hết cơn mong chờ
Mùa thu sẽ cất dấu chân ơ thò
Một người bước đi, lệ tình ướt mi

Hôm nay trời vào đông, tình đã chết trong lòng
Niềm cô đơn chợt đến, anh đã quên mùa thu!

Trong bài này, nhạc thật nhẹ thật mềm, còn lời thì lãng đãng như ẩn như hiện một hình bóng người xưa đã theo mùa thu chìm vào quên lãng.
- Thế có nghĩa là chàng đi mất tiêu, không bao giờ trở lại?
- Em cũng nghi là như rứa!
- Còn bài nào nữa hay “oong poong phi nan” rồi?
- Cũng như các đề tài trước, cuối bài em vẫn muốn có cái gì vui nhộn một tí để bà con khỏi ngủ gật. Nên em xin đưa nốt bài này của Phạm Mạnh Cương là bài “Thu ca”, nhịp Tango để chấm dứt chương trình. Em vẫn phải nhờ ban nhạc Đêm Màu Hồng của nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương ở bên Montreal bao dàn dùm, với ban hợp ca gồm: Mạnh Quỳnh, Diễm Phúc, Miên Thúy, Xuân Thảo và Lê Duy. Tiện đây, em cũng xin mời thầy và cô cùng ra sàn nhảy. It takes Two To Tango!
Lạnh lùng sương rơi heo may, buồn ngơ ngác bóng chim bay
Mây tím giăng sầu đó đây
Ngày đi chiều mang sầu tới, làn sương chiều thu lả lơi
Tiếng mưa rơi đều trên lối
Chiều về gieo thương với nhớ, lòng người lữ thứ bơ vơ
Nghe lá hoa rụng xác xơ
Chiều thu về đây lạnh lẽo, màn sương chiều rơi hắt hiu
Gió xa đưa nhẹ tiếng tiêu

Nhớ ai chiều thu
Nhìn bao lá úa rơi đầy lối
Nhẹ rung tà áo, làn môi cười thắm như cánh hoa đào
Cách xa vì đâu?
Dù bao lần lá hoa phai màu
Rung chi cành hoa lá?
Khi tà dương đã khuất non xa
Màu trời thu gieo lá úa, buồn se sắt nhớ thu xưa
Ta biết nhau chiều gió mưa
Người đi về đâu ngàn lối
Màu hoa chiều thu úa phai
Xót xa cho lòng tê tái
Ngập ngừng sương rơi non xa
Chiều thu giăng lối cô đơn, nghe tiếng mưa sầu chứa chan
Mà bóng chiều phai vì đâu, mờ xóa tình quen biết nhau
Nhắc chi cho lòng đớn đau.

Cai tôi: Thưa thầy, thế đó là tạm coi như xong bài về chủ đề mùa thu. Như thông lệ, xin thầy cho vài lời đúc kết.
Thầy Nguyễn Túc: Như tôi dã nói từ đầu là hễ cứ nhắc đến mùa thu là y như tả về lá vàng rụng rơi tan tác, lòng người se sắt ủ ê, nhất là những anh độc thân tại chỗ, hiếm đào hoặc đào bỏ đi xa hay đào đã “đào ngũ” thì các đương sự thường mặt ủ mày ê, đầu tóc rối bù, đi đứng loạng quạng như kẻ mất hồn vì bị hớp hồn rồi. Thiềng thử ra, cùng với mối buồn khi mùa thu tới, anh cu nào có tâm sự rối bời đều lên cơn bấn loạn để rồi than thân trách phận, ai oán nỉ non, than trời như bọng! Mà trời đất có giúp được gì đâu! Thế nên cái vòng luẩn quẩn vẫn cứ vây quanh để rồi sang mùa đông lại còn kêu khổ thêm nữa.
Nói tóm lại, mùa thu là thời gian dễ cho các nhà văn, nhà thơ tức cảnh sinh tình, múa bút viết văn, đề thơ. Nhất là giới nhạc sĩ thì ôi thôi, mùa thu là cả một kho tàng để mặc tình khai thác. Còn nhạc có hay, lời có đẹp, ý có tình không thì cái đó lại tùy thuộc vào sự thưởng ngoạn và lượng giá của thính giả. Tôi xin hết lời để cậu Cai dứt điểm.
Cai tôi: Thưa bạn đọc, thầy trò chúng em đã phiếm loạn hơi dài về đề tài mùa thu. Còn rất nhiều bản nhạc viết về thu với tình thu, ý thu vời vợi nhưng vì khuôn khổ bài báo không cho phép nên thầy trò chúng em xin dừng nơi đây và hẹn mí lị quý bạn đọc vào một kỳ tới.
Kính chúc bạn đọc một đêm yên lành.






 
http://membres.lycos.fr/nghethuat/ if (!AD_clientWindowSize()) { document.write(""); } function setCookie(name, value, expires, path, domain, secure) { var curCookie = name + "=" + escape(value) + ((expires) ? "; expires=" + expires.toGMTString() : "") + ((path) ? "; path=" + path : "") + ((domain) ? "; domain=" + domain : "") + ((secure) ? "; secure" : ""); document.cookie = curCookie; } var ad_url = "http://ads.multimania.lycos.fr/ad/google/frame.php?_url="+escape(self.location)+"&gg_bg=&gg_template=&mkw=&cat=noref"; var ref=window.document.referrer; if(parent.LycosAdFrame) { if(parent.memberPage && parent.memberPage.document.title ) { parent.document.title=parent.memberPage.document.title; } if(parent.LycosAdFrame && parent.LycosAdFrame.location && (ref != "" && (ref+"?" != window.location) && (ref.substr(ref.length-1,1) != "/")) ) { parent.LycosAdFrame.location.replace(ad_url); } setCookie("adFrameForcePHP",0,0," "); parent.document.body.cols = "*,140"; } else if(top.LycosAdFrame && top.LycosAdFrame.location) { if ((ref != "" && (ref+"?" != top.window.location) && (ref.substr(ref.length-1,1) != "?"))) { top.LycosAdFrame.location.replace(ad_url); } setCookie("adFrameForcePHP",0,0," "); top.document.body.cols = "*,140"; } else { if (!window.opener) { setCookie("adFrameForcePHP",1,0," "); } else { setCookie("adFrameForcePHP",0,0," "); } } if (window.top.location.href.indexOf("http://membres.lycos.fr")!=-1) { ad_frame = 1 ; window.top.document.body.cols="*,140" ; } function resizeGoogleAdFrame() { window.top.document.body.cols = "*,140"; } if (ad_frame == 1 && AD_clientWindowSize()) { setInterval("resizeGoogleAdFrame()", 30); }

 

•• Âm nhạc cổ truyền

•• Nhạc mới

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•••• Nghệ sĩ từ trần

•• Nghiên cứu gia VN

•• Nhạc thiểu số

•• Tiểu sử ca sĩ

•• CA TRU

•• HÁT XẨM & TRỐNG QUÂN

•• Nhạc Hàn Quốc

•• Nhạc Nhựt Bổn

•• Nhạc Trung quốc

•• Nhạc Đông Nam Á

•• Nhạc Mông Cổ

•• Nhạc sắc tộc

•• Nhạc Tuva

•• song thanh tác giả khác

•• song thanh TQH

•• Giọng trị bịnh

•••• Chakra - Yoga

•• Ca sĩ Khoomei

•• Nghiên cứu gia Khoomei

•• Âm thanh học

•• Ngôn ngữ khác

•• Đàn Mội Hmông

•• Tiêm ban sach và nhac cu

•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia

•• Trang nhà dân tôc nhac hoc

•• Phân mêm : Phân tach bôi âm

•• Muông

•• Tran Quang Hai

•• Nhac si Viêt Nam

•• Hat dông song thanh

•• Bach Yên

•• VIDEO/CD trên WEB

•• Nhạc Việt cổ truyền

•• Đàn Môi

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•• Tiểu sử

•• Phỏng vấn báo, radio

•• Bài viết

Visitors: 23387471