Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Tiểu sử nhạc sĩ

Phú Quang (1949 - ), nhạc sĩ VN, Việt Nam

 Nhạc sĩ Phú Quang sinh ngày 13/10/1949. Quê quán tại Hải Phòng. Nhạc phẩm đầu tay của anh là Ballát "Niềm tin" viết cho viôlôngxen và pianô vào năm 1967. Các tác phẩm khác: Em ơi Hà Nội phố, Ðâu phải bởi mùa thu, Khúc mùa thu, Im lặng đêm Hà Nội, Trong ánh chớp số phận, Mơ về nơi xa lắm....

Nhạc sĩ Phú Quang

Nhạc của Phú Quang chủ yếu là tình ca, anh bảo anh viết xuất phát từ những rung động, những xúc cảm của mình. Dường như anh không có khả năng rung cảm về những đề tài khác và anh đã sáng tác trên nền những tình yêu có thật và cả những ảo tưởng về tình yêu của mình. Nhạc Phú Quang có một dấu ấn, một phong cách riêng, đầy chất tự sự, da diết, có khi nó lại vút cao, đầy kịch tính. Nhạc sĩ Phú Quang được nhiều người biết với nhạc phẩm Em ơi Hà Nội phố, một ca khúc anh phổ thơ Phan Vũ, một ca khúc thật đẹp, nó đánh thức và nuôi dưỡng hoài niệm về Hà Nội trong lòng bao người Hà Nội và cả những người đã một lần đến Hà Nội: "Em ơi, Hà Nội phố, ta còn em mùa hoàng lan, ta còn em mùa hoa sữa...". Với anh âm nhạc đơn giản đó chỉ là nhu cầu tự bộc lộ. Hạnh phúc của người nghệ sĩ là sáng tạo và tìm thấy sự đồng cảm của công chúng với những sáng tạo của mình.

- Tại sao nhạc của anh chủ yếu là tình ca? Vì anh yêu nhiều quá hay vì anh không được yêu?

- Nhạc sĩ Phú Quang: Tôi viết xuất phát từ những rung động, những xúc cảm của mình. Không hiểu sao những rung cảm ấy lại thường là những rung cảm về tình yêu. Dường như tôi không có khả năng rung cảm về những đề tài khác. Bảo tôi yêu nhiều quá cũng đúng, mà bảo là tôi không được yêu cũng chẳng sai. Với tôi, yêu thật hay mơ được yêu thì cũng là yêu. Tôi đã sáng tác trên nền những tình yêu có thật và cả những ảo tưởng về tình yêu của mình.

- Có một số ý kiến cho rằng, trong âm nhạc của anh, giai điệu tiết tấu thường đi theo một mô-típ: trầm trầm, tự sự, da diết than thở, rồi lại vút cao, thét gào đầy kịch tính ... và cứ thế trở đi trở lại, nghe là biết ngay nhạc Phú Quang ...

- Cho dù khỏa thân hay trong một bộ đồ lớn thì mỗi người vẫn là chính mình. Cũng vậy, trong sáng tác mỗi người phải luôn luôn là chính mình. Cho dù biến thể, biến tấu thế nào, tôi cũng vẫn là tôi chứ không bao giờ trở thành người khác. Tôi rất mừng khi nhiều người bảo rằng cứ nghe là biết ngay nhạc Phú Quang. Như vậy nghĩa là tôi đã tạo được một dấu ấn, một phong cách riêng cho nhạc của mình.

- Em ơi Hà Nội phố là một ca khúc của anh, phổ thơ Phan Vũ - một ca khúc về Hà Nội đương đại. Dường như đó cũng là khởi đầu cho một loạt ca khúc của nhiều tác giả về Hà Nội đương đại? Anh nghĩ gì khi phổ thơ Phan Vũ? Nhìn nhận của anh về số lượng rất nhiều những ca khúc về Hà Nội xuất hiện trong thời gian gần đây?

- Trong nỗi nhớ quay quắt và thường trực về Hà Nội, và một ngày ngẫu nhiên cách đây hơn 10 năm, tôi đã gặp Phan Vũ trên đường phố Sài Gòn. Anh đưa tôi bài thơ thật dài Em ơi, Hà Nội phố. Tôi đọc lần đầu tiên mà như đã đọc từ rất lâu, như chính tôi vẫn thường nghĩ thế: "Em ơi, Hà Nội phố, ta còn em mùa hoàng lan, ta còn em mùa hoa sữa..." Đọc xong bài thơ, linh cảm mách bảo cho tôi đó sẽ là bài ca mà tôi yêu thích. Tôi tin vào linh cảm ấy... Hoài niệm về những gì thẳm sâu làm nên cái đẹp, cái hồn của Hà Nội đã tạo thành cuộc hôn phối giữa thơ anh Phan Vũ và nhạc của tôi... để rồi chính ca khúc ấy lại đánh thức và nuôi dưỡng những hoài niệm về Hà Nội trong lòng bao người Hà Nội...
Ca khúc về Hà Nội xuất hiện ào ạt như phong trào trong thời gian gần đây, tôi nghĩ, đã là phong trào thì sau khi rộ lên tự nó sẽ hạ xuống theo quy luật. Tôi rất yêu Hà Nội, nhưng nếu phải nghe một băng nhạc mà trong đó có đến cả chục bài về Hà Nội thì cũng... sốt ruột.

- Theo anh, thế nào là một nhạc sĩ thành công ? Có phải đó là một nhạc sĩ kiếm được nhiều tiền bằng âm nhạc của mình?

- Thật khó có thể đưa ra những tiêu chuẩn cho cái gọi là sự thành công của người nghệ sĩ nói chung và người nhạc sĩ nói riêng. Có lẽ phải đến lúc chết, người nghệ sĩ mới biết mình có thành công hay không. Nhưng ngay cả cái biết về sự thành công hay không vào lúc ấy có khi cũng là giả. Bởi vì sự tung hô ngày hôm nay có thể ngày mai không còn nữa. Kiếm được nhiều tiền, nói cho cùng cũng chẳng có ý nghĩa gì! Tất nhiên có tiền sẽ sướng, nhưng nếu ai cho đó là thành công thì chỉ là sự thành công về vật chất. Vả chăng, người nghệ sĩ khi sáng tác có lẽ chẳng ai nghĩ đến thành công. Đơn giản đó chỉ là nhu cầu tự bộc lộ. Hạnh phúc của người nghệ sĩ là sáng tạo và tìm thấy sự đồng cảm của công chúng với những sáng tạo của mình. Picasso là tỷ phú. Van Gogh lại nghèo khổ cùng cực. Cả hai đều thành công.

(Tổng hợp)

http://www.nhipcauamnhac.saigonnet.vn/vie/news_detail.asp?period_id=1&cat_id=3&news_id=174 

 

•• Âm nhạc cổ truyền

•• Nhạc mới

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•••• Nghệ sĩ từ trần

•• Nghiên cứu gia VN

•• Nhạc thiểu số

•• Tiểu sử ca sĩ

•• CA TRU

•• HÁT XẨM & TRỐNG QUÂN

•• Nhạc Hàn Quốc

•• Nhạc Nhựt Bổn

•• Nhạc Trung quốc

•• Nhạc Đông Nam Á

•• Nhạc Mông Cổ

•• Nhạc sắc tộc

•• Nhạc Tuva

•• song thanh tác giả khác

•• song thanh TQH

•• Giọng trị bịnh

•••• Chakra - Yoga

•• Ca sĩ Khoomei

•• Nghiên cứu gia Khoomei

•• Âm thanh học

•• Ngôn ngữ khác

•• Đàn Mội Hmông

•• Tiêm ban sach và nhac cu

•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia

•• Trang nhà dân tôc nhac hoc

•• Phân mêm : Phân tach bôi âm

•• Muông

•• Tran Quang Hai

•• Nhac si Viêt Nam

•• Hat dông song thanh

•• Bach Yên

•• VIDEO/CD trên WEB

•• Nhạc Việt cổ truyền

•• Đàn Môi

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•• Tiểu sử

•• Phỏng vấn báo, radio

•• Bài viết

Visitors: 23461102