Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Phỏng vấn báo, radio

Hải Nam : PHỎNG VẤN BẠCH YẾN - Về hồi ký Tôi đi và Sống (Kỳ 4 tiếp theo và hết)

 Hải Nam: Chánh thức làm nghề ca sĩ, cô chuyên hát nhạc phổ thông thời trang thịnh hành Tây Phương bằng tiếng Pháp và tiếng Anh sau này thêm tiếng Tây Ban Nha và tiếng Ý. Cô sinh trưởng ở miền Nam giọng phát âm rặc Sàigòn “Nam Kỳ Quốc”, khi cô hát tân nhạc Việt thì giọng phát âm lại rặc “Bắc Kỳ” Hànội nhưng viết hồi ký cô dùng ngữ văn rặc Nam Kỳ. Xin cho khán giả và bạn đọc biết thêm chi tiết này?

Bạch Yến (cười thoải mái): À đây là một câu hỏi rất thú vị. Lần đầu tiên tôi được hỏi câu này. Ca nhạc Tây Phương tiếng Pháp và tiếng Anh thực tế trước hết là để kiếm sống. Đây cũng là điều kiện yêu cầu của các ông chủ ở khiêu vũ trường và các ông bầu show của sân khấu Đại Nhạc Hội biết tôi sở trường về môn này. Trời sanh ra tôi để làm nghề ca sĩ vì vậy ban luôn cho tôi cái giọng phát âm rè rè khàn khàn thích hợp hát nhạc Tây Phương. Tôi hiểu rất rõ đặc ân trời đã ban cho, tôi tận dụng điều này. Và tôi đã tìm đến anh qua lần giới thiệu đầu tiên của nhạc sĩ Đỗ Thiều để xin anh thu thanh ra trên reel tape cho tôi các bản nhạc thời trang Hoa Kỳ. Bản đầu tiên là bản Canadian Sunset do Andy Williams trình bày kế đó là những bản khác của các ca sĩ nhạc rock N roll như Elvis Presley, Paul Anka Brenda Lee Connie Francis v.v… Lẽ thứ hai, thời gian ấy đã có quá nhiều nữ ca sĩ tân nhạc Việt. Các chị ấy đã hát hay lại cao ráo xinh đẹp hơn tôi nhiều nếu tôi không tự chọn cho mình một con đường ca hát riêng bằng tiếng Pháp, Anh thì tôi chỉ “có đốt đèn lái” mà thôi, không ngóc đầu lên được. Không ngóc đầu lên được thì có nghĩa là tàn tụi, rước thất bại nhục nhã vào thân mà trước hết là chết đói. Bởi vì tôi biết thân và phận tôi nếu không làm nghề ca hát thì không làm được bất kỳ nghề nào cả. Tôi là phụ nữ nhưng trời phú cho cái tính khí đàn ông. Nhờ cái tính khí đàn ông can đảm gan dạ ấy đã giúp tôi sống sót qua nhiều tai nạn suýt chết trong thời gian hai năm làm nghề diễn viên lái môtôbay.

Nữ ca sĩ Bạch Yến trong buổi trình diễn với hai danh cầm quốc tế. HẢI NAM

Trong dòng họ Quách có nhiều con gái, cậu Út không chọn ai để tận tâm tận lực truyền nghề lái môtôbay “thách thức với tử thần” cậu ấy đã chọn tôi. Còn vì sao nếu có hát vài bản tân nhạc Việt thì giọng phát âm của tôi bằng tiếng “Bắc Kỳ” Hànội. Lý do rất dễ hiểu, là vì ngữ văn của ý và lời bản nhạc do tác giả người Bắc sáng tác. Tôi phải hát theo giọng Bắc, hát giọng Nam nghe không hay bằng, nếu không muốn nói là vô duyên. Luyện hát giọng Bắc Hànội để hát cho đúng cũng gay go gian khổ vất vả như luyện giọng phát âm tiếng Pháp Anh. Sở dĩ tôi vượt qua được những “gian nan vất vả” này là do kỳ công của kinh nghiệm trong hai năm theo nghề lái môtôbay nó đã dạy cho tôi tính kiên nhẫn và sự can đảm gan dạ để phải thắng tất cả các trở ngại trên đường Tôi Đi và Sống vì sự nghiệp cầm ca. Trong CD “Đi Với Tôi” tôi hát hai bản Đêm Đông. Bản thứ nhứt tôi hát giọng Bắc với dàn nhạc symphony ghi âm 12 năm trước tại Mỹ. Bản thứ hai là bonus tôi hát giọng Sàigòn “Nam Kỳ Quốc” thử cho vui, dè đâu may mắn lại được khán giả Bắc Nam Trung một nhà đều yêu thích mua ủng hộ. Còn vì sao tôi viết hồi ký bằng “giọng Nam Kỳ”? Trước hết là tôi không có khả năng viết ngữ văn miền Bắc. Sinh ra ở miền Nam, tôi trưởng thành lớn khôn hoàn toàn nhờ vào sự bảo bọc che chở nuôi nấng của đất nước mưa nắng hai mùa hiền hòa, của rau xanh gạo trắng nước trong và ngôn ngữ bộc trực của bà con miền Nam thân thương đã thấm vào máu thịt rồi. Cho nên hễ mỗi khi cầm viết là tôi viết ngữ văn Nam Kỳ Sàigòn. Trước tôi vài chục năm, miền Nam có hai nhà văn nữ tiền bối là Bà Tùng Long và Bà Bút Trà viết truyện rất hay. Tôi không được đọc nhưng nghe mẹ kể lại rằng đọc truyện của hai Bà viết nó làm cho mình “thơ thới hân hoan” ấm lòng. Đó là nguyên nhân vì sao tôi viết hồi ký bằng “giọng Sàigòn Nam Kỳ”.

Hải Nam: Cô gặp khó khăn trở ngại nào trong việc in ấn, phát hành và quảng cáo cho cuốn hồi ký tập 1?

Bach Yến: A ! Lại thêm một câu “phỏng vấn” thú vị nữa. Phương tiện quan trọng đầu tiên là tôi đã nhờ vợ chồng cô Kim Thoa giúp tạm trú vài tháng ở Nam Cali quận Cam có nắng ấm và ấm hơn nữa là tình đồng hương mình để tôi yên tâm hoàn thành giai đoạn cuối của cuốn hồi ký tập 1. Giai đoạn tiếp theo nhờ bạn tốt giới thiệu cho tôi gặp cô Kim Hương đang làm việc với Nhật Báo Viễn Đông để cô giúp tôi làm layout toàn bộ tập 1. Mặc dù đang lúc sức khỏe của cô không được tốt và rất bận với công việc làm ở tòa soạn nhưng vì trước hết cô mến tôi là ca sĩ mà lại viết hồi ký. Tò mò muốn biết tôi viết ra sao, cô dành thời giờ đọc hết tập 1. Cô thú thật là cô đã bị cuốn hồi ký lôi cuốn cô phải thức khuya để làm layout. “Em chưa bao giờ đọc một cuốn hồi ký mới lạ và hấp dẫn như vậy chị Bạch Yến à.” Thế là bên này tôi với cái Laptop, bên kia cô Kim Hương với cái PC, hai người “cật lực quần thảo” mấy đêm liền mới hoàn thành xong để gửi email cho nhà in. Điều trân trọng rất đáng quý của cô đối với tôi cần phải ghi vào vào đây là cô Kim Hương nhất định không chịu nhận tiền thù lao. Sau đó tôi nhờ một người, tôi xin dấu tên, giới thiệu nhà in. Vì muốn cho cuốn sách kịp ra mắt vào đầu năm Đinh Hợi, tôi không có thời gian để tìm kiếm chọn lựa nhà in, nên đành phải chọn nhà in Stater Printing góc Westminster và Euclid. Cái nhà in đó hoàn toàn không thực hiện in ấn cuốn tập 1 vừa ý tôi chút nào. Theo dự kiến chính xác giữa tôi và cô Kim Hương thì đúng ra cuốn tập 1 ấy phải in 200 trang thì chữ và khoảng cách xuống hàng được rộng thoáng giúp người đọc thoải mái hơn. Đằng này họ hà tiện, cắt xén bớt giấy mực nên dồn lại còn 188 trang. Kỹ thuật in ấn, đóng sách của cái nhà in này tuy đã ở vào đầu thế kỷ 21 rồi mà nghiệp vụ của họ cứ tưởng chừng như vẫn còn đang ở vào đầu thế kỷ 20. Đã vậy mà giá in của họ tính cho tôi mắc gấp đôi. Nói chừng ấy đã đủ. Bây giờ tôi chỉ còn biết kêu gọi tấm lòng khoan dung của bạn đọc thông cảm mà lượng thứ cho. Tái bản lại tập 1 hay in các tập tiếp theo, tôi sẽ không phạm vào sai lầm đáng tiếc này nữa. 1000 cuốn đã in xong mang được về chứa trong cái garage của cô Kim Thoa thì tôi đã mệt mỏi lắm rồi nhưng đồng thời cũng là ngày tôi phải bay đi San Jose để cùng anh Trần Quang Hải trình diễn trong chương trình đại nhạc hội “Tìm Lại Mùa Xuân” do cô Hạ Vân tổ chức. Trình diễn xong, quay về vùng Little Saigon bằng xe đò Hoàng. Xuống bến xe kiểm lại hành lý thì thấy thiếu cái vali màu đỏ của anh Trần Quang Hải, trong đó tôi chứa tất cả y phục, nữ trang, phấn son và các dụng cụ dùng để hóa trang nghề nghiệp trong bao nhiêu năm trời. Tiếc của thì đã đành nhưng vô cùng đau đớn xót xa vì mất đi biết bao là những kỷ vật thân thương ấy đã theo tôi đi trình diễn vòng quanh thế giới. Tôi có nhờ cô Hạ Vân đăng báo và phát thanh trên đài ở San Jose hứa sẽ hậu tạngười mang hoàn lại cho tôi nhưng đến nay vẫn biệt vô tăm tích. Nhân đây tôi tha thiết nhắn tin đến quý vị nào đã mang cái vali ấy về nhà cất dùm thì xin vui lòng hoàn lại cho tôi, tôi xin hậu tạ. Bởi vì do chính chúng tôi đã quên không mang nó lên xe. Những y phục hay vật dụng trong cái vali đó chỉ dùng để trình diễn trên sân khấu rất riêng tư của một nghệ sĩ mà vóc giáng nhỏ con mảnh dẻ như tôi thì không thể nào vừa vặn và xứng đôi với bất kỳ ai xử dụng nó cả. Xin quý vị nào đã may mắn nhìn thấy và cất giữ cái vali ấy liên lạc với số điện thoại: (714) 827 – 0886. Tôi chân thành cám ơn và sẽ hậu tạ xứng đáng.

Hải Nam: Thành thực xin chia sẻ nỗi buồn đau của cô và mong rằng người cất giữ dùm cô cái vali đó đọc bài phỏng vấn này. Mất cái vali đó, cô lấy gì để có trang phục trình diễn các show tiếp theo?

Bạch Yến (cười vui): Thì tôi phải cấp tốc mua sắm và đến tiệm may nhưng chỉ là những trang phục cần thiết cho show đó thôi. Thật là may mắn tôi mới quen được người bạn, cô Teresa Hà chuyên viên make up cho nghệ sĩ đã giúp mua sắm may mặc trang phục, chụp ảnh nghệ thuật và nhứt là làm make up cho tôi. Thêm nữa, tôi được sự hổ trợ tích cực của các đài phát thanh, các trang Web bạn, các ký giả nhà báo và tòa soạn giúp phỏng vấn, viết bài quảng cáo và kể cả giúp tôi ra mắt sách và CD với giá rất “nhẹ nhàng” không ngờ anh à.

Hải Nam: Bằng ấy công việc, cô đâu còn bao thời giờ để nghỉ ngơi, cô cần phải có thời gian relax dưỡng sức chớ?

Bạch Yến: Nghỉ ngơi với dưỡng sức hả? Anh còn hỏi tếu nữa. Nghỉ ngơi thì lấy ai thực hiện chương trình nhạc “Bạn Có Biết” chung với anh để cung cấp cho đài Radio Bolsa?

Hải Nam: Nguyên nhân nào cô lại muốn thực hiện chương trình nhạc “Bạn Có Biết” cho Radio Bolsa? Tôi nghĩ rằng cô cũng nên giải thích cho khán thính giả của cô và bạn đọc được biết. Nếu cô trả lời có lý, dễ thương, bạn đọc yêu mến sẽ mua ủng hộ cuốn hồi ký của cô nhiều nhiều đó.

Bạch Yến (cười hóm hỉnh): À há! Làm ca sĩ trên sân khấu hay thu thanh trong phòng vi âm kéo dài một thời gian gần 2/3 đời người sao thấy nó dễ dàng hơn là làm kinh tế “thương mạI” phải không anh? Anh gợi ý hay đó. Nhớ lại vào cuối năm 1960, anh chỉ vừa nghe tôi và ca sĩ trẻ Jackie hát dượt với ban Les Vampires có vài bản nhạc loại Rock ‘N’ Roll và Twist, anh đã mời đến ban phát thanh Sở Thông Tin Hoa Kỳ USIS ghi âm 4 bản để anh làm phóng sự truyền thanh “sốt dẻo” gửi đài Tiếng Nói Hoa Kỳ VOA. Sẵn trớn mới làm quen được một ngày anh liền mời tôi hôm sau trở lại chọn nhạc, giới thiệu và thực hiện hai chương trình nhạc thời trang phát thanh trên đài Tiếng Nói Quân Đội Sàigòn được thính giả trẻ là học sinh rất thích. Sau đó tôi đi sang Pháp và qua Mỹ mấy chục năm, thỉnh thoảng tôi cũng có nhớ lại kỷ niệm vui ấy mỗi khi nghe chương trình nhạc thời trang của Mỹ trên radio. Tôi đã tưởng rằng mình sẽ không gặp lại nhau nữa vì thời gian đã trải qua đến gần nửa thế kỷ. May quá, “trái đất mãi mãi vẫn tròn” cho nên chúng ta có duyên gặp lại nhau tại Mỹ, nhứt là tại vùng Little Sàigòn này thì trình độ hiểu biết âm nhạc Tây phương của chúng ta đã khá hơn trước nhiều. Cần mua sắm phương tiện về âm thanh audio sound equipment để thực hiện chương trình nhạc ghi âm vô CD rất dễ dàng. Mua các CD âm nhạc Tây Phương ở Mỹ càng dễ dàng nhanh chóng hơn. Vì vậy chúng ta cộng tác để thực hiện chương trình nhạc Tây phương phát thanh là điều nên làm. Đầu tiên là chúng ta nối lại tình bạn cũ quý mến cùng có sở thích yêu âm nhạc Tây Phương và có chung ý muốn chia sẻ và phổ biến sự hiểu biết ấy cho thính giả trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại thưởng thức cái hay của nó. Bởi vì nền tân nhạc Việt Nam xuất phát từ cái nôi của nó là âm nhạc Tây Phương do người Pháp du nhâïp vào SàiGòn giữa thập niên 1940. Điều này ở thế hệ có tuổi như chúng ta đều biết. Chúng ta thực hiện chương trình nhạc ấy chỉ với mục đích trước hết là giúp vui giải trí cho thính giả sau là tìm hiểu thêm cái hay, mới lạ của âm nhạc Tây phương phổ thông nghệ thuật cao. Lý do sau cùng biết anh có khả năng thực hiện chương trình nhạc Tây Phương mà anh đã từng làm ở Việt Nam gần 20 năm. Tôi đâu có chịu để anh “ẩn dật” mai một đi, uổng lắm. Tôi phải kéo anh trở về với âm nhạc không phải để anh làm ra tiền mà chủ yếu là giúp anh vui với với tuổi già. Trả lời như vậy là đầy đủ chưa, thưa anh?

Hải Nam: Cám ơn cô đã vui lòng trả lời rất hay trong buổi phỏng vấn này.

  • Hồi Ký Sự Nghiệp 50 năm Ca sĩ Tập 1.

Kính mời quý bạn đọc tìm mua CD mới nhất “Đi Với Tôi “ và cuốn hồi ký bỏ túi “Tôi Đi và Sống” kỷ niệm 50 năm Sự Nghiệp Ca Sĩ Tập 1 của Bạch Yến.
CD và Sách hiện đang bán tại các địa chỉ: Trẻ Magazine 14772 đường Moran, bên cạnh tòa soạn Nhật Báo Người Việt. Kỳ Phát cellphone: (714) 222-2129 Riêng, CD “Đi Với Tôi” bán tại Bích Thu Vân trong khu Phước Lộc Thọ. Tel. (714) 897- 4519 Hồi Ký “Tôi Đi và Sống” Tập 1 bán tại Nhà Sách Tự Lực 14318 Brookhurst St. Garden Grove Tel. (714) 531 – 5290.
Ngoài nước Mỹ, mời quý vị đặt mua CD “Đi Với Tôi” hay Bach Yen Souvenirs và Hồi Ký “Tôi Đi và Sống” xin liên lạc với Email: bachyenh@gmail.com cô sẽ gửi tới tận địa chỉ của quý vị. Tập 1 cuốn Hồi Ký tính luôn bưu phí giá: $12.00, CD “Đi Với Tôi” giá: $ 15.00. Mua chung cả hai một lần giá: $25. 00. CD Bach Yen Souvenirs $27.00 tính luôn tiền bưu phí. Riêng tại Mỹ USA (ngoài Orange County) xin liên lạc với địa chỉ: Bach Yen Tran c/o Dtran 9161 Cerritos Ave. # 2 Anaheim, CA 92804. Tel. (714) 827 – 0886. Email: Dtran186@aol.com. Chỉ nhận Money Order đề tên Bach Yen Tran.

Mời quý vị yêu thích nghe nhạc Tây Phương đón nghe chương trình nhạc “Bạn Có Biết” do Bạch Yến và Hải Nam thực hiện dành riêng cho Radio Bolsa California. Chương trình gồm những nhạc bản chọn lọc trong vòng 50 năm trở lại có dẫn giải. Nhiều bản nhạc quý vị tưởng chừng như không bao giờ còn nghe lại được nhưng chúng tôi đã sưu tầm ra và sắp vào chương trình. Phát thanh vào sáng thứ năm (hai tuần l lần) từ 11 giờ 30. Hay lên Web. www.radiobolsa.com Xin chân thành cám ơn quý vị.

 

June 29, 2007

BẠCH YẾN và hồi ký Tôi đi và Sống (Kỳ 4 tiếp theo và hết)

Hải Nam

http://www.viettribune.com/vt/index.php?id=1114

 

•• Âm nhạc cổ truyền

•• Nhạc mới

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•••• Nghệ sĩ từ trần

•• Nghiên cứu gia VN

•• Nhạc thiểu số

•• Tiểu sử ca sĩ

•• CA TRU

•• HÁT XẨM & TRỐNG QUÂN

•• Nhạc Hàn Quốc

•• Nhạc Nhựt Bổn

•• Nhạc Trung quốc

•• Nhạc Đông Nam Á

•• Nhạc Mông Cổ

•• Nhạc sắc tộc

•• Nhạc Tuva

•• song thanh tác giả khác

•• song thanh TQH

•• Giọng trị bịnh

•••• Chakra - Yoga

•• Ca sĩ Khoomei

•• Nghiên cứu gia Khoomei

•• Âm thanh học

•• Ngôn ngữ khác

•• Đàn Mội Hmông

•• Tiêm ban sach và nhac cu

•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia

•• Trang nhà dân tôc nhac hoc

•• Phân mêm : Phân tach bôi âm

•• Muông

•• Tran Quang Hai

•• Nhac si Viêt Nam

•• Hat dông song thanh

•• Bach Yên

•• VIDEO/CD trên WEB

•• Nhạc Việt cổ truyền

•• Đàn Môi

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•• Tiểu sử

•• Phỏng vấn báo, radio

•• Bài viết

Visitors: 23384100