Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Nhạc mới

Mộc Hương : Khúc Hát Mưa Rừng

  (Cảm xúc cho Những Ngày Đầu Tháng Năm, từ một lần được nghe bài Mưa Rừng của nhạc sĩ Huỳnh Anh do chính tác giả trình bày trong buổi Họp Mặt Cựu Học Sinh Petrus Ký ngày 20 tháng 4 năm 2008).

Văn Hóa: Khúc Hát Mưa Rừng

[18/05/2008 - Tác giả: admin1 - Vietnam Review]

Mộc Hương
18-05-2008
Nguồn: Hoa Tự Do



Mai và gia đình nhỏ của nàng, gồm ba người, đến Cali đoàn tụ cùng cha mẹ vào giữa Thu. Chưa kịp làm quen với cái mát của vùng ôn đới, thì cái lạnh đầu Đông tràn về. Càng sâu vào Đông, khí trời càng buốt giá. Sưởi và dăm ba lớp áo len dường như vẫn không thể nào giúp Mai tìm lại được cái ấm áp nơi quê nhà, nay đã quá xa.

Bây giờ, Mai mới biết cái lạnh lẽo của cơn mưa Đông Cali, nó thay thế những trận bão tuyết khắc nghiệt ở các tiểu bang lạnh mà chắc còn lạnh lẽo hơn nhiều. Như vậy mà tuy chỉ mới đến, Mai cũng đã biết cái mỹ danh “Cali nắng ấm tình nồng”, dù với nàng, nắng vẫn chưa đủ ấm, tình vẫn chưa đủ nồng.


Hôm nay trời lại mưa, ngồi nơi bàn học, Mai hết nhìn ra ngoài trời, lại nhìn đứa con gái vừa lên bốn tuổi đang ngủ say sưa trên chiếc giường đặt bên cạnh. Nếu còn ở Việt Nam, với cơn mưa Hạ, có lẽ con nàng đã chạy rong ra trời tắm mưa. Mai chợt thấy thương cảm cho con vô cùng, chỉ vừa mới đủ lớn để được tắm dưới mưa Hạ đầu tiên của cuộc đời thì phải rời bỏ quê hương mà đi. Từ đây, nó sẽ không còn được hưởng cái thú này nữa rồi.

Bài trắc nghiệm trước mặt bỏ dỡ, Mai đứng lên đến bên cửa sổ. Màn mưa trắng xóa khiến cảnh vật bên ngoài trông qua lớp kiếng càng thêm mờ ảo. Ẩn hiện giữa những buội hoa hồng sủng nước, Mai như thấy tuổi thơ của nàng trong cơn mưa Hạ.

Cơn mưa tháng 5 đang đổ xuống tầm tã. Thời Tiểu Học, cứ mỗi lần Hạ sang, mùa mưa đến, Mai và Xuân, con bạn cùng lớp từ thuở nhỏ, rủ nhau ra tắm mưa. Có hôm tắm ở nhà Xuân. Hai đứa để nguyên cả quần áo, chạy ra ngoài trời. Xuân nắm tay Mai kéo lại gần máng xối:

“Ở đây có nhiều nước hơn nè!”

Hai đứa dời đi cái máng ngang dẫn nước mưa vào lu, rồi thay phiên nhau đứng dưới máng xối. Nước mưa từ trên mái nhà dồn theo máng xối tuôn ào ạt xuống đầu khiến ngộp thở nhưng thích thú vô cùng. Khi cả người đều ướt đẫm, hai đứa kéo cái máng ngang về chỗ cũ và chạy ra sân. Mình mẫy ướt mê như vậy thì khi gió thổi mới không lạnh, đó là nghệ thuật tắm mưa mà đứa nào cũng phải biết. Và phải luôn nhớ mấy câu dặn dò của người lớn:

“Đợi mưa vài đám cho sạch bụi rồi mới tắm, không được tắm đám mưa đầu mùa.

“Chờ mưa lớn ướt đất rồi mới tắm, không thì hơi đất xông lên sanh bệnh”…

Sân nhà Xuân đã lấp xấp nước. Mỗi giọt nước mưa rơi xuống lại làm thành bong bóng nổi phập phồng trên mặt nước, dấu hiệu là mưa sẽ rất dai. Con chó phóc đứng trước cửa nhà nhóc mõm nhìn trời tỏ vẻ nóng lòng, rồi cuối cùng cũng chịu phép nằm xuống cạnh ngạch cửa lim dim mắt. Mấy con gà chạy trú mưa không kịp, bộ lông âm ẩm ướt, cùng nhau đứng co ro dưới hàng hiên, thỉnh thoảng mổ mổ vài con mối trên mặt đất. Gió thổi cây so đũa quật qua bên này rồi quật lại bên kia. Cây tẩm ruột lào xào rơi rụng mấy trái chín muồi không còn sức ở lại trên cành.

Mai và Xuân chạy ra sân sau, đi ngang cây ổi, thấy một trái ổi rơi dưới đất, Xuân cúi xuống lượm lên và chạy lại lu nước mưa khoát nước rửa sạch. Đến bên Mai, Xuân đưa trái ổi ra trước mặt:

“Thử đi!”

Mai cầm trái ổi cắn một miếng rồi đưa trả lại Xuân, Xuân cũng cắn một miếng cạnh chỗ Mai vừa cắn. Hai đứa nhìn nhau, mặt đứa nào cũng đẫm nước mưa, vừa nhai nhồm nhoàm vừa cười:

“Ngo o ọ t thiệt.”

Phải! Ổi chín cây rớt xuống đất rất ngọt. Chợt Xuân chạy đến chỗ hòn non bộ, nhảy lên một tảng đá nhỏ, lấy tay che ngang trán, mắt nhìn xa xa rồi cất giọng trong vỡ Mưa Rừng:

“Thày cai lên ngựa về rồi,

“Sao Clai còn đứng trên đồi ngó theo,

“Mưa rừng nhỏ giọt hắt hiu,

“Em mang gùi nhỏ chứa nhiều nhớ ơ ơ …

Chữ thương chưa dứt thì Xuân đã trợt chân té xuống, Mai quăng trái ổi đang ăn dở vào gốc cây, chạy vội lại bạn, một mảng của cái quần ướt sủng đã rách toạt, đầu gối Xuân sướt da chảy máu, chắc phải đau lắm. Mắt môi đầy nước, nước mưa chan hòa cùng nước mắt, nhưng Xuân không dám khóc thành tiếng, sợ bị rầy. Mai quàng tay qua vai bạn dìu vào nhà. Mai cảm nhận được đôi vai nhỏ của Xuân rung lên từng hồi theo tiếng nấc tức tưởi cố nén trong cổ họng. Buổi tắm mưa thế là chấm dứt. Mai giúp Xuân rửa sạch vết thương. Thay quần áo khô xong thì cơn mưa cũng thưa hột. Xuân có vẻ bớt đau. Chợt thấy đói bụng. Xuân chỉ cho Mai mở tủ lấy ra hai củ khoai lang trắng đã luộc chin và keo mắm sặc. Hai đứa xé mắm ăn với khoai ngấu nghiến. Cả giờ ngoài mưa lạnh khiến đói bụng quá rồi. Mai và Xuân lại nhìn nhau cười, hàng mi Xuân còn đẫm lệ.

Lần khác, Xuân đến tắm mưa ở nhà Mai. Phố chợ nên không có sân rộng như nhà Xuân, chỉ có thể tắm trên tầng thượng. Má Mai không cho mặc nguyên quần áo như vậy, mà phải thay quần đùi và áo cánh. Em gái út của Mai hay bệnh nên không được tắm mưa. Nhà Mai cũng hứng nước mưa từ máng xối như bao nhà khác, vì thuở đó ở quê chưa có ống nước máy, phải mượn người gánh nước sông đổ vào hồ mỗi ngày. Khi có mưa thì hứng nước mưa để dùng. Nước mưa được hứng vào hồ trước, để giặt giũ. Khi mưa già hột, nước đỗ xuống máng xối trong hơn mới hứng vào lu nuớc uống. Nước sông luôn đục ngầu phù sa, phải lóng phèn mới dùng được. Còn nước mưa lúc nào cũng trong vắt, đầu máng xối lại được bọc một lớp vải lượt nên sạch sẽ vô cùng. Chỉ tội nghiệp ông gánh nước mướn, mùa mưa đến không có nhiều việc, phải tìm thêm kế khác để sinh nhai.

Mai và Xuân cũng chạy đến máng xối cho nước dội ướt đẫm người, như khởi động của một đấu thủ trước khi ra trường đấu. Hai đứa lên sân thượng, bịt các lỗ thoát nước lại cho nước ngập như cái ao, rồi lấy giấy xếp thành những chiếc xuồng bé xíu, thả trôi bồng bềnh trên sân thượng. Sau đó mở các lỗ cùng một bên, nước chảy thành luồng khiến các chiếc xuồng giấy trôi theo về một hướng. Ai có nhiều xuồng tới bến thì thắng. Có những chiếc xuồng bị gió thổi bạt qua bạt lại, không đi đến đâu, cuối cùng sẽ bị ngấm nước mưa và chìm dần, ai bị chìm hết xuồng thì thua. Lúc nào Mai cũng thủ một bịt đậu phộng da cá, hai đứa nhai rào rạo, cùng theo dõi “đấu trường”. Có khi bất phân thắng bại, hai đứa ở ngoài mưa cho tới tím tái miệng môi.

Từ sân thượng cao có thể nhìn thấy con sông cái, nhánh Bassat của giòng Hậu giang.

Bờ bên kia là cù lao Mây mờ mờ xa. Con sông ngày thường êm ả hiền lành như vậy mà khi dưới cơn mưa, những ngọn sóng cuồn cuộn dâng lên không dứt, trông nó dữ tợn vô cùng, không khác gì một con mãnh long đang cơn phẩn nộ.

Tắm chán, Mai và Xuân xuống nhà thay quần áo khô. Mai rủ Xuân nghe “pick-up”. Mai mở máy “pick-up” và soạn ra rất nhiều dĩa: 45 tua cho tân nhạc, 78 tua cho vọng cổ, 33 tua cho tuồng cải lương. Xuân đề nghị:

“Mình nghe cô Thanh Nga hát Mưa Rừng đi”

À! Thì ra nàng thích Mưa Rừng đến nổi.

Đó là vì mỗi bãi trường, vào cuối tháng tư, khi trường tổ chức Lễ Phát Thưởng thì thế nào Mai và Xuân cũng được chọn vào tiết mục múa. Hai đứa cao bằng nhau nên thường múa cặp với nhau. Năm ngoái, cuối lớp ba, cô giáo cho múa bài Ươm Tơ Tằm, mặc áo tứ thân, chích khăn mỏ quạ nâu. Năm nay, cô giáo lớp nhì cho múa bài Mưa Rừng, mặc váy và áo cánh đen dán giấy đủ màu như cô gái miền sơn cước.

Mai bỏ dĩa nhạc 45 tua vào máy, giọng hát Thanh Nga thật buồn:

“Mưa rừng ơi! Mưa rừng
“Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên
“Phải chăng mưa buồn vì lòng người
“Mưa sầu vì tình đời,
“Duyên kiếp không lâu

Xuân đứng dậy kéo Mai ra khỏi ghế, hai đứa cùng nhau múa lại vũ khúc của ngày Lễ Phát Thưởng, tiếng trống bập bùng nhịp rumba:

“Mưa thương ai mưa nhớ ai
“ Mưa rơi như nức nở
“Mưa rơi trong lòng ta

Lần nào đến đoạn này, Xuân cũng cười khúc khích lúc Mai để tay lên vai Xuân, chạm phải cái cổ trần vì chiếc áo cánh khoét rộng. Hôm Lễ Phát Thưởng, mặc dù cô giáo đã dặn dò, nhưng lúc lên sân khấu Xuân vẫn cười khúc khích và Mai có thể cảm nhận được rung động từ đôi vai nhỏ của Xuân. Các khán giả phụ huynh học sinh cũng cười theo:

“Con bé cười cái miệng thật tươi”.

Xuân cười miệng rất tươi mà ai cũng ưa thích, nhất là mấy cái răng cửa mới to như tấm thớt đình. bên phải lại có chiếc răng nanh khểnh khiến làn môi trên hơi méo về một bên làm cho người ta càng thích thú ngắm nhìn.

Đó là Lễ Phát Thưởng cuối cùng Mai múa với Xuân và cũng là mùa Hạ cuối cùng hai đứa tắm mưa với nhau. Giữa năm lớp nhất, Mai đi học Sài Gòn, không tham gia được những sinh hoạt cuối năm.

Hè năm đệ lục, Mai về thăm quê, hai đứa gặp nhau nhưng không tắm mưa nữa mà thường đưa nhau ra bờ sông cái ngắm cảnh hoàng hôn.

Đường phố chợ quê không còn nhộn nhịp mỗi khi chiều xuống. Nhà nhà đều quây quần bên mâm cơm, hoặc cha xem báo, mẹ khâu áo, con trẻ ê a tập đánh vần. Mai và Xuân thả bộ dọc theo con lộ sát bờ sông cái, con lộ mà thuở nhỏ Má của Mai luôn dặn dò không được đi đến trường bằng ngã đó. Vì con sông cái mênh mông bát ngát, chị em Mai không biết bơi, nếu lỡ té xuống thì trôi luôn ra biển.

Mùa Hạ, mặt trời xuống thật chậm, ánh nắng vàng kim rọi dài trên mặt nước sông. Những dợn sóng lăn tăn khi thủy triều vào chiều dâng đầy cho giọt nắng thêm lung linh. Từ chiếc loa phóng thanh của Phòng Thông Tin Văn Hóa Quận vang lên bài hát Chiều Về Trên Sông của Phạm Duy nghe thật êm ả:

“Chiều buông trên giòng sông Cữu Long…”

Mặt trời càng xuống thấp càng to như cái nia, ánh nắng dịu lại, và khi mặt trời bắt đầu lẩn khuất vào các rặng cây của cù lao Mây bờ bên kia thì cả một vùng rán hồng bao phủ góc trời trên sông. Ngồi ngắm mấy đám lục bình xanh mang hoa tim tím lặng lờ trôi vô định, Xuân thì thầm:

“Mai có thích là hoa lục bình không?”

Mai cuối xuống nhặt một hòn đá nhỏ quăng thát lát trên mặt nước:

“Không! Má Mai dạy, con gái phải lo học hành, nếu không sẽ thành hoa lục bình,

có sắc không hương, trôi sông dạt chợ”.

Xuân nhìn ra xa tận nơi có chiếc xuồng nhỏ đang cố bơi ngược dòng về phía chợ:

“Xuân thích được là lục bình, rày đây mai đó, trôi mãi không tắp vào đâu.”

Mai cười phá lên, kéo Xuân đứng dậy:
“Trôi mãi đói lắm Xuân ơi!”

Hai đứa lửng thửng đi về. Bờ bên kia, vài ngọn đèn dầu ẩn hiện sau mấy lùm cây như những đóm ma trơi.

Năm Mai và Xuân hoàn tất lớp 11, Mai từ về Sài Gòn về sau vài năm xa vắng. Người bạn nhỏ của Mai năm nay đã thành cô gái, vẫn nụ cười tươi xinh như mộng, đôi mắt long lanh chứa ngàn ánh sao như đôi mắt thỏ, gương mặt nâu hồng lúc nào cũng rạng rỡ như ánh bình minh.

Xuân nay đã biết mộng mơ, đám lục bình năm xưa không còn muốn trôi mãi.

Đậu tú tài xong, Mai rủ Xuân lên Sài Gòn ghi danh vào chứng chỉ dự bị Sinh Lý Sinh Hóa Chi Khoa Thủ Đức của Đại Học Khoa Học.

Những bước chân vào ngưỡng cửa giảng đường còn bỡ ngỡ thì mây đen tháng tư ùn kéo đến. Những ngày cuối tháng tư năm ấy, Sài Gòn thật xao động. Tin dữ từ chiến trường đưa về liên tục. Các tỉnh miền Trung mất dần vào tay chính quyền miền Bắc. Trên đường dẫn đến trường Khoa Học, lưu ảnh của các sĩ quan tử trận được dựng lên ngày càng phủ kín Công Trường Cộng Hòa cũng như các công trường khác khắp cả Sài Gòn. Trên các chuyến xe chở sinh viên Sài Gòn-Thủ Đức bỗng lác đác vắng đi những gương mặt quen thuộc. Chia ly đã bắt đầu. Tiếng nói cười hồn nhiên hằng ngày cũng ngập ngừng có khi tắt nghẽn.

Đến trưa ngày 30 tháng 4 thì mọi chuyện đã kết thúc. Mai nhìn ra balcon nhà, con chim sẻ hôm qua vẫn nhởn nhơ đậu trên sợi dây điện, không màng biết dưới đất này mọi chuyện đã đổi thay.

Bước qua đầu tháng 5, sinh viên lũ lượt kéo nhau đến trường trình diện, ghi danh vào các ban sinh hoạt: kẻ đi hớt tóc, lưu thông, người vào báo chí, văn nghệ. Bạn bè dần dà gặp lại nhau, hỏi thăm xem ai đi ai ở. Những cơn mưa Hạ cũng ngày càng trĩu hột.

Mai trình diện trễ, vào lúc các ban bộ đã đầy, chỉ còn chỗ cho Ban Vệ Sinh. Cũng không sao, theo bạn bè xách chổi đi làm sạch thành phố, dơ bẩn không ngại, chỉ ngại bộ mặt hầm hầm của các chủ tiệm. Vì mới sáng sớm đã lo xách chổi đến trước cửa quét dọn, là điều tối kỵ với các nhà buôn bán.

Xong việc, một tay cầm chổi, tay kia Mai kềm ghi đông chiếc xe đạp mà Ba của Mai mới mua cho, vì không có xăng để đi Honda. Chạy vừa đến cổng trường thì cơn mưa tháng 5 đổ ào xuống. Mình mẫy ướt mem. Giao cây chổi lại cho chị Tổ Trưởng, Mai định dầm mưa đi về. Chợt thấy Xuân ngồi trên song sắt trong một góc của hoa viên ngang Giảng Đường 1. Mai chạy lại:

“Mấy hôm nay chưa về quê sao?”

Xuân không đáp, vẻ mặt thẩn thờ, hai mắt đỏ hoe:
“Người ta đi rồi!”

Mưa mỗi lúc càng thêm nặng hột. Mai ngồi xuống cạnh Xuân, mặc cho mưa thắm ướt cả áo quần, như ngày nào hai đứa tắm mưa trong sân nhà Xuân. Mai nhìn vào mặt Xuân, mắt môi Xuân đầy nước, nước mưa chan hòa cùng nước mắt. Không phải nước mắt của con bé Xuân bị trợt chân sướt da đầu gối, mà là nước mắt của cô gái Xuân vừa tròn tuổi hoa mộng, khóc cho mộng ước ban đầu vỡ tan, chắc phải đau lắm!

Từ căn nhà nhỏ phía bên cổng trường Đại Học Sư Phạm vọng ra tiếng đàn chen lẫn tiếng gõ vào cây guitar thùng, có lẽ Ban Múa đang tập dợt. Tiếng mưa át hẳn tiếng hát, Mai không nghe được bài gì, chỉ nghe bập bùng trong nhịp rumba khúc hát Mưa Rừng:

“Mưa từ đâu mưa về
“Làm muôn lá hoa rơi tả tơi
“Tiếng mưa, gió lạnh lùa ngoài mành
“Lá vàng rời lìa cành, gợi ta nỗi niềm riêng…”

Mai choàng tay qua ôm lấy đôi vai của Xuân. Mai cảm nhận được rung động của bờ vai lẻ loi ấy, không từ tiếng cười khúc khích mà từ tiếng nấc nghẹn ngào cố nén vào lòng.

Mai dìu Xuân ra lấy xe. Xuân im lặng đạp xe bên Mai. Những vòng xe chầm chậm quay đều, tưởng chừng không bao giờ nghỉ, như đám lục bình lặng lờ trôi vô định. Mưa vẫn tiếp tục rơi nhanh. Mai nghe trong gió văng vẳng câu hò:

“Lục bình trôi, sao không trôi mãi
“Mà tắp phải cái bãi tình sầu…”

Gần hai mươi năm sống xa xứ. Mỗi độ Xuân về, cho dù khí trời ấm áp có xua đi những cơn mưa Đông lạnh lẽo. Nhưng khi nhìn khu phố Bolsa rợp bóng cờ tháng Tư, Mai lại chạnh lòng nhớ đến cô bạn Xuân của thời niên thiếu, nhớ đến cơn mưa Hạ của tháng 5. Biết giờ này Xuân đã ra sao?

Hôm nay, Mai cùng chồng đi dự Buổi Họp Mặt Cựu Học Sinh Petrus Ký, được nghe lại khúc hát Mưa Rừng do chính tác giả Huỳnh Anh hát,thật hay, diễn đạt trọn tâm tình cho nỗi niềm riêng ủ kín trong lòng mà người nghe cứ tưởng như đó là mối tình si của Sơn Nữ Clai:

“Tìm đâu hỡi ơi bóng ngày xưa
“Mỗi khi mưa rừng về muộn màng
“Bóng chiều vàng dần tàn
“Lòng thương nhớ nào nguôi”

Riêng Mai, khúc hát Mưa Rừng mãi mãi là cả một chuổi buồn vui của nhiều tháng năm không bao giờ phai nhạt.

MỘC HƯƠNG

Viết xong ngày 10 tháng 5 năm 2008

Kính tặng Nhạc Sĩ tài hoa Huỳnh Anh, với lòng ngưỡng mộ.
Thương tiếc về cố nghệ sĩ tài sắc Thanh Nga.
Thân tặng các bạn Trung Học của những kỹ niệm êm đềm.
Thân tặng các bạn Khoa Học của một thời để yêu.
Riêng tặng Người Tình Khoa Học cũng là ông xã yêu quí.

http://www.vietnamreview.com/modules.php?name=News&file=article&sid=7518 

 

•• Âm nhạc cổ truyền

•• Nhạc mới

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•••• Nghệ sĩ từ trần

•• Nghiên cứu gia VN

•• Nhạc thiểu số

•• Tiểu sử ca sĩ

•• CA TRU

•• HÁT XẨM & TRỐNG QUÂN

•• Nhạc Hàn Quốc

•• Nhạc Nhựt Bổn

•• Nhạc Trung quốc

•• Nhạc Đông Nam Á

•• Nhạc Mông Cổ

•• Nhạc sắc tộc

•• Nhạc Tuva

•• song thanh tác giả khác

•• song thanh TQH

•• Giọng trị bịnh

•••• Chakra - Yoga

•• Ca sĩ Khoomei

•• Nghiên cứu gia Khoomei

•• Âm thanh học

•• Ngôn ngữ khác

•• Đàn Mội Hmông

•• Tiêm ban sach và nhac cu

•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia

•• Trang nhà dân tôc nhac hoc

•• Phân mêm : Phân tach bôi âm

•• Muông

•• Tran Quang Hai

•• Nhac si Viêt Nam

•• Hat dông song thanh

•• Bach Yên

•• VIDEO/CD trên WEB

•• Nhạc Việt cổ truyền

•• Đàn Môi

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•• Tiểu sử

•• Phỏng vấn báo, radio

•• Bài viết

Visitors: 23383966