Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Nhạc mới

HUY PHƯƠNG: CHUYỆN TRÒ VỚI NHẠC SĨ TRÚC HỒ (tiêp theo)

 

CHUYỆN TRÒ

VỚI NHẠC SĨ TRÚC HỒ (tiêp theo)

HUY PHƯƠNG thực hiện

HUY PHƯƠNG:- Kỷ niệm nào làm cho Trúc Hồ nhớ Trầm Tử Thiêng nhất.

TRÚC HỒ:- Nhân ngày Lễ Tạ Ơn năm 1999, anh TrầmTử thiêng đã viết những lời chân thành nhất của một con người biết ơn cuộc đời, mà Hồ cũng như gia đình Asia đã để nguyên bản chữ viết của anh nơi bàn thờ anh, hiện nay được thiết lập tại văn phòng làm việc của Asia. Có lần anh Thiêng cho biết anh rất thích bài “Một Ngày Việt Nam”, vì vậy mà khi anh mất, bên quan tài anh, anh chị em Asia đã quây quần hát bài này trong tang lễ để tiễn đưa anh ra đi.

Đầu năm 2,000, Asia đang thu hình cuốn “Hẹn Nhau Năm 2000” tại Canada, Hồ gọi anh Thiêng cùng đi, nhưng anh từ chối. Lúc đó, Hồ cứ nghĩ là anh ngại di chuyển, hay là bị cảm cúm gì đó, nhưng không ngờ anh đang bị bệnh nặng. Lúc đó Hồ bán hai căn nhà dưới này để chuyển về một cái nhà 7 phòng trên Buena Park và dành một phòng để mời anh Thiêng về ở với Hồ, nhưng đã quá muộn. Từ Canada, Hồ chưa kịp về thì anh Thiêng đã mất. Việc xẩy ra quá nhanh, nghĩ lại lúc đó mình không biết phải làm gì? Hồi đó, Hồ không có kinh nghiệm về bệnh tật, không biết xoay xở với bệnh viện, cũng như không biết bác sĩ nào mà gởi gắm cho anh Thiêng. Hồ không dám trách ai trong cái chết của anh Thiêng, nhưng nghĩ lại việc anh ra đi là một sự mất mát quá nhiều cho Asia và cho bạn bè. Anh là một nhạc sĩ của tình yêu thương, của đất nước, mà cho tới bây giờ chưa có ai thay thế được anh. Sáng tác những ca khúc viết cho nhiều người cùng hát, giờ đây không có người thứ hai.

Bây giờ mỗi lúc yếu đuối, nản chí vì một trở ngại nào đó, Hồ tưởng như có anh Thiêng bên cạnh, và anh nói bên tai Hồ: “bên em đang có ta!”

HUY PHƯƠNG:- Trúc Hồ sang Mỹ đang lúc còn quá trẻ, làm sao có vốn liếng tiếng Việt để viết nhạc, cũng như Trúc Hồ có ảnh hưởng từ ai trong các địa hạt văn học, trong lối sống không?

TRÚC HỒ:- Hồ biết khuyết điểm của mình. Khi Cộng Sản chiếm miền Nam, hồ mới 11 tuổi, không học hỏi được gì về văn hoá, chỉ toàn là thứ chữ nghĩa ca tụng chế độ. Sang Mỹ mới có 16 tuổi, để có cơ hội trau giồi tiếng Việt, Hồ phải mua các loại sách văn thơ tiếng Việt. Cac loại báo như Văn, Văn Học... thì Đặng Hiền, bạn của Hồ cho mượn. Hồ thích đọc thơ của Nguyên Sa, Du Tử Lê, Trần Dạ Từ, Tô Thuỳ Yên... Về phái các nhạc sĩ, Hồ học Phạm Duy ở nhiều chỗ tả cảnh trong nhạc, cách “chơi” chữ của Trịnh Công Sơn, ý tưởng của Vũ Thành An, Ngô Thuỵ Miên hay Phạm Đình Chương, Hồ cũng học cách viết nhạc nơi bác Anh Bằng, bác hay dùng khoảng 8.

Hồ cũng đã mê ngay Beattle khi lần đầu nghe “Michelle”. Hồ cũng thích Bach, sau này có một đứa con đặt tên Bach.

Theo Hồ, học hỏi về cách sống không có gì bằng xem phim hay đọc sách. Mỗi ngày Hồ ráng xem một phim, không phải loại phim giải trí thông thường mà là những cuốn phim có giải thưởng của Đức, Pháp, Ý, Đức, Nhật cả Liên Xô, Tiệp Khắc và Trung Hoa của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Nhà văn ảnh hưởng nhất với Hồ là Kim Dung với những bộ phim chưởng mà hồi nhỏ bị cấm đọc, bây giờ rất có ích cho Hồ trong việc xử thế, cho cuộc sống bạn bè... Đời sống có nhiều điều đơn giản nhưng rất quý giá cho mình, Hồ đã từng là thằng nhóc giựt cơm đổ ở trại tỵ nạn Thái Lan, bây giờ cái gì lại không quý dối với Hồ. Nnhững điều có khi rất đơn giản với người khác lại là những điều rất quý giá cho mình.

HUY PHƯƠNG:- Trúc Hồ có thể nói qua về những sáng tác đắc ý nhất cùng với những kỷ niệm của nó.

TRÚC HỒ:- Bản nhạc đầu tiên của Hồ là bản nhạc viết ở Việt Nam, lẽ cố nhiên vào thời tuổi trẻ là một bản nhạc tình “ Dòng Sông Kỷ Niệm” viết cho người yêu đầu tiên năm 16 tuổi. Bài hát viết dang dở thì Hồ vượt biên, sang đến Mỹ, trong thời gian đầu, buồn quá lại đem ra viết tiếp, hoàn tất, gởi về lại xóm cũ. “Trái Tim Mùa Đông” viết trong tâm trạng buồn nản, ảnh hưởng cuốn phim “Un Coeur d’ Hiver” khi Hồ yêu âm thầm một người người con gái. Đời Hồ quá lận đận, anh nghĩ coi, Hồ thi vào lớp 6 trung học rớt, vào lớp 9 cũng rớt, thi vào Quốc Gia Âm nhạc trước 75 không xong, sau 75 vào QGAN cũng không đậu. Cái câu “suốt đời anh vẫn là người đến sau” mô tả tâm trạng “trái tim mùa đông” của Hồ.

“Em Đã Quên Một Dòng Sông” đoạn đầu viết cho một người con gái bên này và phần sau viết cho một người con gái bên kia, coi như đoạn kết của “Dòng Sông Kỷ Niệm” khi người yêu đầu tiên đi lấy chồng.

Sau này, theo thời gian, thực tình Hồ đã lớn mạnh hơn, từ những câu chuyện của một dòng sông nhỏ cá nhân, riêng tư, Hồ đã gặp một dòng sông khác mạnh mẽ hơn là Trầm Tử Thiêng, để cùng nhau đổ ra biển với những tình yêu lớn hơn, cao thượng hơn, đó là tình yêu đồng loại, yêu đất nước và quê hương đang còn khổ đau. Đó là “Bước Chân Việt Nam”, “Bên Em Đang Có Ta”.

Hồ muốn cám ơn những người chiến sĩ vô danh, nhờ sự hy sinh của họ mà Hồ có mặt hôm nay tại xứ tự do, nên khi sửa soạn cho cuốn băng “Tình Khúc Thời Chinh Chiến”, trên đường lái xe về nhà Hồ cứ lẩm bẩm điệp khúc : “Cám Ơn Anh, Cám Ơn Anh, người lính vô danh”, sau đó viết trở lại đoạn đầu. Hồ ít khi gẫy đờn mà sáng tác, phần lớn trong khi đang lái xe, những dòng nhạc thành hình trong trí óc Hồ.

HUY PHƯƠNG:- Nói đến Trúc Hồ không phải chỉ có Asia mà lớn mạnh, phổ biến nhất trong cộng đồng hải ngoại, ai cũng biết đến đài truyền hình SBTN (Saigon Broacasting TV Network) do Trúc Hồ chủ trương. Vì sao Trúc Hồ quan tâm và bước vào một lãnh vực khá khó khăn này.

TRÚC HỒ:- Sau cuốn “Hành Trình Vì Tự Do”, anh Đinh Xuân Thái gọi và rủ Hồ làm TV, vì có người bán Network truyền hình. Về địa hạt này, phải nói là Hồ mù tịt, nhưng có người gợi ý thì làm thử coi, vì Hồ cũng thích truyền hình. Thế là Hồ bàn với chị Vân, anh Thái rồi cùng nhau đi Colorado thương thảo với bên chủ Mỹ, công việc coi như thành công tốt đẹp.

Nhưng có “deal” trong tay rồi mới thấy lo, tất cả bắt đầu bằng con số không. Tháng 12-2001 bắt đầu thử signal, chương trình SBN (tên lúc đầu) phát đi từ đầu năm 2002, mà thấy run, vì làm sao đủ chương trình để kín hết 24 tiếng đồng hồ, thế mà gồng mình, anh em làm việc ngày đêm để lo cho đài. SBTN có được ngày hôm nay, Hồ phải biết ơn Việt Dzũng, viết tin, đọc tin, huấn luyện xướng ngôn viên, ba năm trời làm việc mà không có một đồng lương, giờ giấc đều đặn như một cái đồng hồ. Có lẽ kiếp trước Dzũng nợ Hồ. Anh em vừa làm cameraman, vừa làm editing, dọn dẹp, chùi cầu tiêu, đêm nào cũng ba giờ sáng mới về đến nhà. Cuối tuần, có lễ lược trong cộng đồng, anh em kêu mình đi quay, nhưng không có tiền trả, cuối cùng Hồ vác máy đi quay về, ngồi edit ra chiếu luôn trên đài.

Phần quảng bá các gia đình trong cộng đồng Việt Nam tại địa phương thì mỗi người giúp một tay, thông báo cho bà con, bạn bè. Nhưng nói chung là chết dở sống dở với cái đài truyền hình mà hồi đầu bắt tay vào mình chưa có một khái niệm gì, mong rồi nghề dạy nghề, mỗi ngày mỗi khá hơn. Hồ tin như có ơn trên khuyến khích mình tiếp tục làm. Mỗi tháng SBTN đốt không biết bao nhiêu tiền của Asia, thậm chí có khi quên mất Asia và nghĩ là một ngày kia Asia sẽ sập tiệm vì món nợ SBTN. Nhưng cuối cùng Hồ có lòng tin rằng không thể nào mình chết. Làm như có ơn trên, khuyến khích mình cứ vững tâm đi tới. Trong tình trạng này, nhân viên SBTN luôn luôn bị trễ lương, có khi không lương, với 1,000 máy TV tại gia khởi đầu đến 2, 3 nghìn máy cũng không sao bù lỡ nỗi.

Chị Thy Vân đắp tiền vào SBTN khá nhiều, saving, stock đều lần lượt ra đi. Nhà Hồ đã bán hết equity, nghĩ mình đã mất hết thì không còn gì đã mất, cũng như mình bắt đầu từ số không thì hoàn lại số không, nhưng chỉ lo lắng vì mình mà nhiều người phải lao đao theo vì phải gánh vác.

Từ khi có sự cộng tác của Direct TV thì gia đình nào cũng có thể bắt được băng tần của đài của SBTN một cách dễ dàng.

Trong hoàn cảnh ấy Asia quay “Mùa Hè Rực Rỡ” tại California. Nam Lộc, Thy Vân, Việt Dzũng và Trúc Hồ ngồi lại bàn tính, mà Hồ nhớ cái tên “rực rỡ” cũng là do ý Việt Dzũng. Cuốn băng khá thành công và phần nào anh em lấy lại tinh thần. Asia không chết như điều mình lo sợ, càng ngày càng có nhiều khán thính giả yêu mến mà SBTN lại bắt đầu có khách.

Hiện nay trên toàn quốc, SBTN đã đến với hơn 50,000 gia đình, và mỗi tháng có thêm khoảng trên dưới 1,000 gia đình gia nhập mua chương trình của Đài. Hy vọng một vài năm nữa con số này sẽ khuếch đại và SBTN sẽ đứng vững trong sự thương yêu của cộng đồng hải ngoại. Tuy vậy ban chủ trương phải cố gắng để mỗi ngày SBTN một bổ ích, mỗi vui hơn đi vào từng gia đình một như một người bạn thân thuộc.

HUY PHƯƠNG:- Trong những lúc vui buồn của Asia và SBTN, Trúc Hồ có bao giờ nghĩ đến Trầm Tử Thiêng không? Và đây phải chăng là những điều đã thúc đẩy Trúc Hồ thực hiện chương trình ca nhạc có quây hình trực tiếp mang chủ đề “Trầm Tử Thiêng- Trúc Hồ, Bước Chân Việt Nam” sắp tới tại Atlanta?

TRÚC HỒ:- Anh Thiêng mất đi phải nói là một sự mất mát lớn lao cho Trúc Hồ và Asia. Tuy vậy Trầm Tử Thiêng luôn luôn là người bạn gần gũi bên Hồ, một bàn thờ đã được thiết lập ngay trong phòng làm việc của Asia. Trong những đêm dằn vặt, thất vọng hay buồn phiền, Hồ vẫn đốt nhang trên bàn thờ anh Thiêng cầu anh Thiêng giúp Hồ vượt qua những giờ phút tăm tối nhất. Đó là những lúc Hồ lo lắng nhất cho Asia và SBTN, vì Asia sập tiệm thì SBTN cũng dẹp tiệm luôn. Trầm Tử Thiêng luôn luôn gần gũi bên Hồ, và Hồ luôn luôn tin tưởng anh Thiêng không bao giờ bỏ Hồ.

HUY PHƯƠNG:- Đường lối của SBTN và Asia của nhóm chủ trương ra sao?

TRÚC HỒ:- Anh cũng biết là SBTN và Asia không bao giờ vì tiền. Là người Thiên Chúa Giáo, Hồ vẫn chỉ mong và xin hằng ngày dùng đủ như kinh Lạy Cha. Hồ đến đây với hai bàn tay không, đã kề cận với cái chết, nếu có mất cũng không có gì để mất. Những lúc hiểm nghèo nhất, bị dí súng vào đầu, Hồ dược Mẹ giúp cho phát ra một câu tiếng Miên mà Hồ cũng không rõ nghĩa. Nếu sau này có tiền thì tiền đó Hồ không để lại cho con mà dành để giúp đõ cho những người kém may mắn.

Sau năm năm trời gầy dựng, đài SBTN có được vị thế ngày hôm nay là nhờ sự đóng góp của tất cả nhân viên của Đài đã hết lòng vì việc chung và phát triển không ngừng là nhờ sự yêu thương của đồng hương, mỗi ngày con số ủng hộ SBTN và Asia càng cao. Hồ tin tưởng vào lý tưởng mình theo đuổi, nghĩ đến những người đã mất, cả một đất nước chưa có tự do, dân chủ và đa phần dân chúng còn sống lầm than, cơ cực.

HUY PHƯƠNG:- Cuối cũng, cũng xin Trúc Hồ tiết lộ một ít chi tiết về gia đình nho nhỏ của anh sau cái gia đình Asia và SBTN?

TRÚC HỒ:- Hồi ở với gia đình cô Hà Thanh, Đỗ Phủ, Hồ muốn đi học nhạc mà không có đờn, Hồ phải lui tới mượn đờn organ ở ca đoàn nhà thờ Huntington Beach. Tới thư viện, Hồ gặp một cô bé người Huế ở đây mà linh tính cho Hồ biết rằng đó là người vợ tương lai của mình. Đó là Nguyễn Khoa Diệu Quyên như anh em đã biết.

Năm 1990 Hồ lập gia đình, và bây giờ đã có hai cháu trai, một 13 và một 8 tuổi Hiện nay Hồ sống chung sum họp cùng đại gia đình dưới một mái nhà cùng bố mẹ, vợ con và hai đứa em ở thành phố Garden Grove thuộc Little Saigon.

HUY PHƯƠNG:- Trúc Hồ muốn nói gì thêm nữa không?

TRÚC HỒ:- Miền Nam sụp đổ khi Hồ mới có 11 tuổi, nghĩa là Hồ không có kinh nghiệm gì về chiến tranh xẩy ra trên đất nước, ngoài chuyện ở miền Nam, được sống bình yên, vui chơi học hành. Nhưng khi Hồ lớn lên, trưởng thành, Hồ được thấy, nghe và học hỏi nhiều nơi gia đình, bạn bè và trong sách vở về cuộc chiến, về tự do và độc tài, về hạnh phúc và đau khổ.

Hồ có may mắn chưa biết chiến tranh là gì, trong khi bao nhiêu đàn anh, bà con của Hồ đã bỏ mình ngoài chiến trận. Hồ may mắn vượt biên thành công đến Mỹ, trong khi bao nhiêu người phải bỏ mình trên biển cả. Cũng không phải ai cũng có được một gia đình sum họp, êm ấm như Hồ, Hồ chỉ biết cám ơn Đức Mẹ đã che chở cho Hồ và gia đình như những ngày Hồ suýt chết trên đất Miên. Đã từng bị đói khát và chạy dựt cơm trong trại tỵ nạn NWG ở biên giới Miên-Thái, Hồ không còn thấy gì là khổ cực nữa, dù bị thất vọng hay trắng tay. Hồ cho mình là người may mắn và mong giúp ích gì được cho những người khác.

Qua Asia và SBTN thì anh cũng như đồng hương, khán thính giả sẽ hiểu những gì Hồ suy nghĩ và đang làm việc, những gì chưa được hoàn hảo thì một phần cũng do hoàn cảnh chưa làm được. Không có đồng hương tâm đắc, đi chung một con đường thì trung Tâm Asia và đài SBTN không có được như ngày hôm nay.

Xin cám ơn anh Huy Phương và các khán thính giả cũng như độc giả nếu có dịp theo dõi cuộc chuyện trò này.

(30/4/07)


 

•• Âm nhạc cổ truyền

•• Nhạc mới

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•••• Nghệ sĩ từ trần

•• Nghiên cứu gia VN

•• Nhạc thiểu số

•• Tiểu sử ca sĩ

•• CA TRU

•• HÁT XẨM & TRỐNG QUÂN

•• Nhạc Hàn Quốc

•• Nhạc Nhựt Bổn

•• Nhạc Trung quốc

•• Nhạc Đông Nam Á

•• Nhạc Mông Cổ

•• Nhạc sắc tộc

•• Nhạc Tuva

•• song thanh tác giả khác

•• song thanh TQH

•• Giọng trị bịnh

•••• Chakra - Yoga

•• Ca sĩ Khoomei

•• Nghiên cứu gia Khoomei

•• Âm thanh học

•• Ngôn ngữ khác

•• Đàn Mội Hmông

•• Tiêm ban sach và nhac cu

•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia

•• Trang nhà dân tôc nhac hoc

•• Phân mêm : Phân tach bôi âm

•• Muông

•• Tran Quang Hai

•• Nhac si Viêt Nam

•• Hat dông song thanh

•• Bach Yên

•• VIDEO/CD trên WEB

•• Nhạc Việt cổ truyền

•• Đàn Môi

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•• Tiểu sử

•• Phỏng vấn báo, radio

•• Bài viết

Visitors: 22280617