Nhìn vào bề nổi của thị trường âm nhạc hiện nay nhiều người lầm tưởng nền âm nhạc của chúng ta đang phát triển, nhất là khi hàng ngày, hàng tuần luôn có những show nhạc lớn nhỏ trình diễn ở khắp nơi. Thực tế, đây lại là giai đoạn bế tắc nhất của âm nhạc Việt!
| Âm nhạc Việt Nam: Ăn xổi ở thì… | ||||||
| Thứ năm, 21/6/2007, 08:57 GMT+7 | ||||||
Nguyên nhân của bế tắc này có nhiều nhưng chúng tôi chỉ bàn đến ở đây tình trạng “ăn xổi" vốn đã bén gốc lâu nay trong âm nhạc Việt Nam.
Có một nghịch lý đang diễn ra với nền âm nhạc nước nhà là: Xã hội càng đi lên thì âm nhạc càng đi xuống. Muốn xây dựng được một nền âm nhạc tiên tiến thì đòi hỏi chúng ta phải có những chiến lược lâu dài. Nhưng gần 20 năm nay chúng ta đã không có được một sự quan tâm đúng đắn dẫn đến hậu quả là tạo một nền âm nhạc đầy bế tắc. Trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước cũng như giai đoạn bao cấp khó khăn chưa bao giờ chúng ta lơ là trong việc đào tạo các thầy cô “nghệ thuật”. Âm nhạc của chúng ta đi sau thế giới rất nhiều nên chuyện đi tu nghiệp là điều kiện tiên quyết để theo kịp thế giới. Thầy cô có thu được những kiến thức cập nhật mới có thể đào tạo ra các học trò có đủ tầm vóc lớn để thi thố tài năng với bên ngoài. Ngay trong khâu đào tạo chúng ta đã không có được người thầy tốt thì hỏi làm sao có trò hay. Các lớp sinh viên ra trường được giữ lại làm giảng viên. Chắc chắn với cái vòng luẩn quẩn đó thì phải còn rất nhiều thời gian nữa những cái tên Việt mới được xướng lên trong các cuộc thi âm nhạc quốc tế. Trong những năm gần đây ở các cuộc thi âm nhạc dành cho các tài năng trẻ chúng ta đã giật được không ít giải thưởng. Nhưng cũng đã không ít tài năng mới chớm nở này lại lụi đi ngay sau đó. Số còn lại hầu hết tự túc ra nước ngoài học tại các nhạc viện lớn của thế giới. Tất nhiên nền âm nhạc bác học của chúng ta còn thua kém nhiều so với thế giới, chuyện đi nước ngoài học của các tài năng trẻ là tốt cho sự nghiệp của họ sau này. Nhưng điều đáng nói ở đây là chúng ta chỉ biết ăn xổi. Họ đi học hoàn toàn không có được một sự đầu tư trợ giúp nào. Sau này nếu họ được vinh danh chúng ta lại chạy đến để thơm lây. Đây là thực trạng đáng buồn, chúng ta đang tự động viên chính mình bằng những hào quang không do chúng ta làm nên. Có lẽ thành công lớn nhất của âm nhạc Việt cho đến nay là tạo ra được dòng nhạc cách mạng có ảnh hưởng sâu suốt mấy chục năm qua. Âm nhạc đương đại của chúng ta có gì? Đến giờ nó vẫn là con số không. Nếu không có sự sáng suốt trong công tác quản lý thử hỏi những nhạc sĩ tài năng đó liệu có cơ hội để thể nghiệm những sáng tạo mới của mình không? Và nền âm nhạc Việt có được những bước phát triển lớn mạnh vào thời đó không?
Trong những năm gần đây người ta nói nhiều tới âm nhạc thể nghiệm. Có bao giờ chúng ta tự hỏi tại sao các cuộc thi và trình diễn âm nhạc thể nghiệm lại luôn được gắn với tên các trung tâm văn hóa nước ngoài ở Việt Nam? Bởi sợ nên các chương trình thể nghiệm luôn không có một sự hỗ trợ nào từ phía các cơ quan quản lý âm nhạc. Như một nhạc sĩ từng "thể nghiệm", tự bỏ tiền túi ra "làm nhạc cho ra trò", đã nói “Họ chỉ thích ăn xổi”. Tất nhiên, tài năng và quan hệ của họ đến đâu cũng là một chuyện, nhưng chuyện khác là điều kiện, môi trường để tiến ra bên ngoài thì vẫn luôn èo uột như nền âm nhạc của chúng ta hiện nay. Nhiều nhạc sĩ ta bày tỏ họ rất mong sẽ có được một cái bắt tay hỗ trợ đầu tư từ phái các cơ quan quản lý. Nhưng khi nhà quản lý còn "mắc" ở nhiều khâu, chỉ mải miết lo các hoạt động văn hóa - nghệ thuật nói chung và âm nhạc nói riêng mỗi dịp lễ lạt, phong trào còn chưa chu tất và công chúng ít quan tâm đến thì tất nhiên là nhiều "dự định" sẽ còn tiếp tục phải chờ... Hiện nay, chúng ta cần một sự đổi mới tư duy sâu rộng để tạo ra cho mình môt hướng đi dài hơi chứ không thể để mãi tình trạng “ăn xổi” như những năm qua. Trong đó yêu cầu đổi mới trước tiên là trong công tác quản lý. Bởi quản lý có tốt mới đưa ra được các chiến lược đúng đắn từ đó sẽ kéo toàn bộ nền âm nhạc lên. Theo Việt Tú |