Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Tiểu sử nhạc sĩ

Minh Huy : Nhạc sĩ Trần Kim Ngọc: “Tiếp cận thế giới bằng âm nhạc của mình”

 (Toquoc) - Trần Kim Ngọc - cô gái vàng của âm nhạc Việt Nam đã bôn ba nhiều nước để thẩm thấu âm nhạc đương đại. Ngọc sống và làm nhạc cho chính bản thân mình, cô đơn trong một thế giới riêng ít người lưu tâm tới trong cái buổi vội vàng này…

 

Văn hoá - Xã hội

15h34' ngày 18/02/2007

   

Nhạc sĩ Trần Kim Ngọc: “Tiếp cận thế giới bằng âm nhạc của mình”

 


 

+ Trong suy nghĩ của tôi, chị là một nhạc sĩ thấm đẫm tính cổ điển. Liệu cảm nhận của tôi có đúng không?

Nhạc sĩ Trần Kim Ngọc. Ảnh: VTC

- Tôi đã nhận thấy tôi được sinh ra từ chủ nghĩa cổ điển lãng mạn châu Âu. Từ khoảng đầu những năm 90, sau cuộc gặp gỡ với nhạc sĩ Viêt kiều Tôn Thất Tiết và một vài nhạc sĩ đến từ các quốc gia phát triển cho đến khi đi du học tại Đức vào năm 2001 tôi đã tiến hành nghiên cứu tư liệu âm nhạc sống tại vùng đồng bằng bắc bộ - thứ mà tôi không được học tại nhạc viện Hà Nội, thứ mà ông cha tôi đã làm ra và đã hưởng thụ trong quá khứ. Đó là thời điểm mà tôi bắt đầu quan tâm đến cội nguồn thực sự của mình. Tôi được sinh ra từ cha mẹ mình. Mà cha mẹ tôi thì nghĩa là một tầng văn hoá đã được hình thành và tiếp biến tại Việt Nam trước chiến tranh, trước khi một số loại hình âm nhạc dân gian, truyền thống tại Việt Nam biến mất như loài khủng long bỗng nhieê tuyệt chủng.

+ Bước chân vào nghề nhạc, chị sáng tác giao hưởng, sau đó là ca khúc, và bây giờ, nói đến chị là nói đến những cụm từ như improvisation music (âm nhạc ngẫu hứng), experimental music (nhạc thể nghiệm), digital music (nhạc điện tử - máy tính), computer music hoặc một cụm từ hiện đại nào đó. Liệu con đường đi của chị có thật sự rõ ràng?

- Phải nói luôn thế này, ca khúc pop (nhạc đại chúng) chưa bao giờ là nghề của tôi. Nhưng nếu không có chuyến du học tại một trong những trung tâm âm nhạc đương đại quan trọng hàng đầu của thế giới, đại học âm nhạc thành phố Cologne thì có lẽ bây giờ tôi vẫn đang viết ca khúc như phần lớn bạn bè từng học tại nhạc viện Hà Nội với tôi hiện nay. Tại Việt Nam hiện nay, đất để phát triển cho nhạc giao hưởng thính phòng hầu như không có nên phần lớn các nhạc sĩ được đào tạo để viết giao hưởng rẽ ngang sang thị trường nhạc đại chúng, rồi tự update kỹ năng và thông tin tại lĩnh vực này để trở thành các chuyên gia hoặc các stars.

+ Chị được đào tạo âm nhạc Hàn lâm nghiêm túc và cũng đã từng có những bung phá cá nhân. Hiện tại con đường đi của chị tương đối khác và mạnh mẽ hơn những khuôn khổ của trường Nhạc. Vậy, những sáng tạo cá nhân thời sinh viên như đổi chỗ dàn nhạc cổ điển... của chị có còn được chính chị coi là sáng tạo nữa hay không?

- Mỗi một sự thay đổi đều được tôi thực hiện với lao động nghiêm túc, khó khăn, gian nan chứ không dễ dàng, đồng thời vui sướng thì không thể nào quên. Trong khi công thức cho Sáng Tạo của tôi = lao động thể nghiệm + vui thích. 

+ Công việc của chị hiện giờ ra sao?

Tôi bây giờ đang làm cái nghề mà tôi được đào tạo. Thời gian học hành và làm việc tại Đức giúp tôi nâng cao kỹ năng viết giao hưởng thính phòng đồng thời “học” nốt phần còn lại của lịch sử âm nhạc kinh điển châu Âu thế kỷ 20, trong đó experimental music, electronic music, computer music hay digital music là những bộ phận quan trọng của nửa cuối thế kỷ 20. Như vâỵ anh thấy đó, tôi chỉ có một con đường thôi, làm nghề. Còn việc anh thấy các cụm từ “digital” hay “experimental”, “improvisational”… là hiện đại hơn từ “giao hưởng” thì là một nhầm lẫn đáng tiếc. Bởi theo tôi các giao hưởng từ những năm 1994, 1995 của mình còn experimental hơn cả các biểu diễn ngẫu hứng gần đây với vật dụng hàng ngày. Tôi chưa từng viết một giao hưởng cổ điển nào. Đây là lý do vì sao sau khi học xong 4 năm liền tôi vẫn không được phép tốt nghiệp.

+ Trong nhạc của chị bây giờ lẫn lộn rất nhiều thanh âm: piano, tiếng xe máy nổ, tiếng còi, tiếng trống chèo... Thanh âm nào chị thích nghe nhất trong cuộc sống?

Trần Kim Ngọc SN 1974, là con gái của cố nhạc sĩ Trần Ngọc Xương, tốt nghiệp Nhạc viện Hà Nội, đoạt giải Sáng tác âm nhạc đương đại Paris năm 1994, trở thành thành viên Hội Nữ nhạc sĩ Quốc tế từ khi còn rất trẻ - năm 1995.

- Sống ở Việt Nam đôi khi tôi không thấy mình có quyền nghe cái gì, không nghe cái gì. Mọi âm thanh hỗn độn tràn đến, xâm lấn cuộc sống của tôi từ mọi phía. Con người thì nháo nhác sống, chỉ vừa đủ thời gian cho kiếm sống và những thư giãn sinh học. Cái mà làm nên chất lượng sống ở đây, hơn bao giờ hết lại chính là sự im lặng. Đây không phải là một phát hiện mới nhưng tôi đang thực sự trải nghiệm giá trị của nó.

+ Âm nhạc làm cuộc sống của chị thay đổi hay chị dùng cuộc sống để thay đổi âm nhạc?

- Tôi không giỏi trong các định hướng thay đổi. Đương nhiên mọi sự đều tác động nhau, thay đổi nhau. Trong cuộc sống và công việc, tôi chấp nhận sự thay đổi như một quy luật và cố gắng sống cùng với sự thay đổi bằng một trách nhiệm cao nhất.

+ Thế giới đang trong một xu hướng hội nhập toàn cầu. Văn hoá có phải là điều bắt buộc trong dòng chảy đó không thưa chị - cụ thể là âm nhạc?

- Hội nhập ư? Khi chưa biết mình là ai thì chưa thể “nhập” vào đâu được. Văn hóa là bản ngã của một dân tộc, ép nó phải hội nhập cho “bằng bạn bằng bè” thì e không được văn minh lắm. Chúng ta bàn nhiều đến việc hội nhập nhưng trong tư thế của kẻ thụ động. Bị ép quá thì đảo điên rồi cố dướn cho khỏi mất mặt, đấy không phải hội nhập. Hãy ngưng lại đôi chút, tìm cách trả lời những câu hỏi khác tuyệt đối thiết yếu hơn chẳng hạn, “điều gì làm chúng ta hạnh phúc?”; “Chúng ta sẽ làm gì để giữ gìn nó với những phương tiện mà chúng ta đang có trong tay?…”, sự hội nhập tự nhiên sẽ xảy ra trước khi chúng ta suy nghĩ đến nó.   

+ Thưa chị, trong âm nhạc có phải dân ca là chất liệu duy nhất để hội nhập âm nhạc với thế giới? Việc phát huy bản sắc bằng ngôn ngữ âm nhạc đương đại cũng là cách tiếp cận nhanh nhất?

- Trong âm nhạc của tôi, cái gì cũng có thể là chất liệu, từ sự im lặng cho đến tiếng xe cộ trên đường phố, tôi chẳng thấy chất liệu nào dùng để hội nhập tốt hơn chất liệu nào vì tôi không đặt ra “nhiệm vụ” hội nhập cho các tác phẩm của mình. Chất liệu nào bóc dậy trong tôi nhiều liên tưởng suy niệm thì khiến tôi sử dụng.

Cách tiếp cận nhanh nhất với âm nhạc thế giới là “tiếp cận” với âm nhạc của bản thân mình. Đừng có nói tôi làm nhạc Việt hay nhạc Mỹ, hãy tìm cách để có thể dũng cảm nói, tôi làm nhạc của tôi.

Theo nhìn nhận của tôi thì khán giả phương tây đánh giá tác giả bằng tác phẩm và không bắt bất cứ ai phải đại diện cho ai ngoài bản thân anh ta.

Minh Huy

 

•• Âm nhạc cổ truyền

•• Nhạc mới

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•••• Nghệ sĩ từ trần

•• Nghiên cứu gia VN

•• Nhạc thiểu số

•• Tiểu sử ca sĩ

•• CA TRU

•• HÁT XẨM & TRỐNG QUÂN

•• Nhạc Hàn Quốc

•• Nhạc Nhựt Bổn

•• Nhạc Trung quốc

•• Nhạc Đông Nam Á

•• Nhạc Mông Cổ

•• Nhạc sắc tộc

•• Nhạc Tuva

•• song thanh tác giả khác

•• song thanh TQH

•• Giọng trị bịnh

•••• Chakra - Yoga

•• Ca sĩ Khoomei

•• Nghiên cứu gia Khoomei

•• Âm thanh học

•• Ngôn ngữ khác

•• Đàn Mội Hmông

•• Tiêm ban sach và nhac cu

•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia

•• Trang nhà dân tôc nhac hoc

•• Phân mêm : Phân tach bôi âm

•• Muông

•• Tran Quang Hai

•• Nhac si Viêt Nam

•• Hat dông song thanh

•• Bach Yên

•• VIDEO/CD trên WEB

•• Nhạc Việt cổ truyền

•• Đàn Môi

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•• Tiểu sử

•• Phỏng vấn báo, radio

•• Bài viết

Visitors: 22043212