Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Nghệ sĩ từ trần

Phạm Tuấn Khải : Vĩnh Biệt anh Trường Kỳ

Tôi không biết nhiều về những hoạt động nghệ thuật của anh Trường Kỳ bằng những vị đồng thời với anh vì tôi kém anh đến hơn 20 tuổi. Tôi cũng không biết gì nhiều về gia đình, thân thế của anh vì tôi chưa được lần nào có dịp đến thăm anh tại tư gia Montreal. Tôi ở Vancouver, cách nhau từ Đông sang Tây đất nước Canada.

Thật ra, tôi và anh gặp mặt nhau chỉ có vài lần. Lần đầu là hơn 10 năm trước đây tại Vancouver, vào năm 1998. Anh đang sưu tầm tài liệu để viết tiếp cuốn Tuyển tập nghệ sĩ , nhờ một người quen ở Vancouver là vũ sư Michael Nguyễn mà tôi đã lần đầu tiên được hân hạnh tiếp xúc với một con người có trái tim và tâm hồn hiền lành, mộc mạc chân tình như anh Trường Kỳ. Hồi đó, tôi còn mang nghệ danh là Phạm Tuấn Hải, chưa phải đổi tên vì trùng tên với ca sĩ Tuấn Hải, chồng của ca sĩ Cát Ly.

Tôi chỉ là một chàng trai rất bình thường, chẳng to con , không đẹp trai, thật ra tôi chẳng có gì đáng phải chú ý đến cả. Tôi sinh hoạt văn nghệ ở Vancouver từ năm 1988, bắt đầu từ vai trò nhạc công trong ban nhạc, đệm đàn, sinh hoạt với ca đoàn và tập tành ca hát, sáng tác, làm thơ... không dám nói là chuyên nghiệp vì thật ra chẳng có cái nào đem lại lợi tức kinh tế đủ để xem là 1 nghề nghiệp nuôi sống bản thân cả. Lúc đó, tôi mới in xong một tập nhạc gồm 20 bài tình ca nhờ một người bạn quen có tiệm in là anh Đức (cám ơn Đức lần nữa) để làm kỷ niệm, tập nhạc này chưa bao giờ phát hành và khong có mặt trong bất cứ tiệm sách nào cả, tựa đề là Mảnh đời phiêu lãng. Bây giờ thỉnh thoảng nhìn lại tập nhạc này, tôi hay mỉm cười vì thấy được cái ngây ngô, cả tin và khờ khạo của một cậu trai mới lớn, chưa biết gì nhiều về cuộc đời và những hệ luỵ của nó.

Tôi tặng anh Trường Kỳ tập nhạc đó với tất cả sự trân trọng mà tôi có và anh đã cho tôi thấy được tư cách tốt đẹp của một đàn anh nghệ thuật, anh trân trọng nhận, xem qua, nghe qua tôi trinh bày và có những lời khen tặng và chỉ bảo chân thành, không với tư cách kẻ cả, đàn anh mà với tư cách là một người cùng có những thao thức về cuộc đời và những bài học của cuộc đời đem lại. Lần đầu gặp tại nhà anh Michael, anh Trường kỳ chỉ hỏi tôi sơ qua về những sinh hoạt nghệ thuật của tôi và hẹn vài ngày sau sẽ gặp lại tại nhà anh chị bác sĩ Bình là người quen của anh từ Montreal mới dọn xuống Vancouve để sinh sống. Theo lời hẹn, chúng tôi gặp lại ít ngày sau và dùng nguyên một buổi tối để anh nghe tôi vừa đệm piano, vừa trình bày những ca khúc của tôi sáng tác. Thật là một buổi tối khó quên. Gần 10 năm sau khi gặp lại anh chị bác sĩ Bình và anh Trường kỳ, chúng tôi vẫn nhắc lại buổi tối rất đẹp và khó quên đó vì không khí hoàn toàn nghệ thuật, chân tình và chúng tôi thấy được cái đẹp của nghệ thuật và của lòng người. Anh đến Vancouver với mục đích kiếm tìm những khả năng nghệ thuật còn chưa tạo được tên tuổi, anh tới với một tấm lòng của người đã thành danh, thành công, muốn tạo ra cơ hội để giúp đỡ những người có khả năng mà chưa có được cơ hội mang khả năng để phục vụ nghệ thuật, phục vụ cuộc đời.

Với tâm trạng và thân phận của một người nhỏ bé, không tên tuổi và cần cơ hội lúc đó và nhờ anh một phần nào tôi đã thành danh bây giờ, tôi xin được cúi đầu trong giây phút này và rất nhiều những giây phút còn lại của tôi trong cuộc đời này đế cảm ơn tấm lòng tốt và nghĩa cử cao quí của anh. Phút mặc niệm về anh xin kéo dài mãi cho đến ngày tôi rời xa khỏi nơi tạm trú đời này. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, tôi rất vất vả cố gắng tạo cho mình một chỗ đứng trong bầu trời mênh mông của nghệ thuật, của âm nhạc nhưng lại rất nhỏ bé ngoài cuộc đời vì trong lòng người thật là thiếu những tấm lòng quí giá, tốt bụng như tấm lòng của anh Trường Kỳ vậy.

Tám năm sau, năm 2006, tôi mới lại có dịp gặp anh lần nữa. Lần gặp mặt này, tôi đã tạo được một chút tên tuổi, tuy rằng tôi không còn là một Phạm Tuấn Hải mà anh Trường Kỳ quen biết trước đây vì tôi đã đổi tên là Phạm Khải Tuấn nhưng tình cảm anh em thì thật là tốt đẹp. Anh tới Vancouver lại cũng vì lòng tốt. Lần này, tôi, anh Trường Kỳ và anh bác sĩ Bình cùng nhau đi thăm một người bạn nghệ sĩ rất dễ thương mà cả 3 chúng tôi đều quen biết, đó là anh Thanh Tòng, tay kèn saxophone số một mà tôi được cơ hội chơi cùng chung ban nhạc suốt từ những năm của đầu thập niên 90 khắp dải đất vùng Tây bắc châu Mỹ. Anh Thanh Tòng đang lâm trọng bịnh chúng tôi cũng đã lâu lắm rồi không có dịp gặp lại anh. Chúng tôi ngồi chung trong chiếc xe của tôi trên đường đi kiếm nhà vợ chồng anh Thanh Tòng, chị Xuân. Trong xe, tình cờ nghe được một vài bài mới của tôi sáng tác, cũng viết, làm hoà âm, thâu hát nhưng chỉ để đó thôi chứ không phát hành gì cả. Anh Trường kỳ đã nói những nhận xét rất đẹp, rất chân thành mà tôi không bao giờ quên được. Thằng này viết nhạc có hậu, được lắm. Tôi không thích những lời khen nịnh, tôi thích nghe sự thật vì tôi tôn trọng sự thật. Và tôi biết anh nói thật

Trong quá trình sinh hoạt nghệ thuật, lời khen tiếng chê tôi nghe nhiều, thấy nhiều. Những điều đó không tránh khỏi, nó giúp chúng ta trưởng thành thêm ra thôi. Nhưng tôi nhận ra được lời nào phát xuất từ trái tim, từ sự cảm thông con người và lời nào là những lời giả dối, nịnh nọt để cầu mong lợi lộc và ân huệ. Trong gần 10 năm từ ngày gặp anh Trường Kỳ lần đầu cho tới lần này, tôi đã bị, đã được cuộc đời cho tôi thấy sự thật không phải dễ kiếm được những người bạn tốt bụng và chân thành như anh Kỳ đâu. Ngoài cuộc đời và nhất là trong giới sinh hoạt nghệ thuật mà tôi đã sinh hoạt qua và hiểu biết thêm nhiều, không bị đồng minh tháo chạy, nói xấu, kèn cựa, giành giựt, lừa gạt, thủ đoạn, đâm sau lưng chiến sĩ, ém tài, ăn hiếp, giựt show, nói xấu với bầu show, lấy bớt cashier, không trả tiền, không xin phép, dối trá, hành hạ, cá lớn ăn hiếp cá bé, ma cũ ăn hiếp ma mới, ngôi sao bóp chết đàn em.... v....v.... thì mới là chuyện lạ. Hôm sau, tôi lại đưa anh Kỳ đi lên downtown thăm nhà tôi và anh em chúng tôi cùng đi ăn sushi và tôi đã ngạc nhiên khám phá ra ông anh Trường Kỳ của tôi rất sành sõi và kiến thức về món sushi, thì ra anh là tay nghiện số một, vậy là tôi đã đưa anh đi đúng chỗ, thật là ý trời và thật là tốt đẹp.

Cũng học từ anh Trường Kỳ, bằng khả năng hạn hẹp và sự quen biết có giới hạn của mình, tôi cũng giúp một số bạn trẻ hơn tôi có được cái cơ hội mà tôi từng mong được có, đó là sự quen biết, những lời chỉ bảo chân thành và những lời khuyến khích, nâng đỡ cũng như những sự ủi an, thông cảm khi họ bị cuộc đời làm đau lòng, bị thương tích trong tâm hồn vì bị người đời và đồng minh dối gạt và lừa đảo. Tôi bị lừa gạt qua nhiều và đã bị đau lòng nhiều nên giờ đây, khi nghĩ lại và nghiên cứu lại những gì anh Trường Kỳ đã giúp đỡ và làm giúp cho các nghệ sĩ đàn em không tên không tuổi, tôi thấy rất thấm thía và rất hi vọng rằng nhờ lòng thương của đấng tối cao, cuộc đời này phải có thêm thật nhiều những tấm lòng như của anh Trường kỳ và bớt đi những cái biến chứng của sự vị kỷ, ghen tị, kiêu ngạo, tham lam, dối trá, lừa gạt mà tôi đã gặp qua quá nhiều trong lòng con người ta, trong giới sinh hoạt nghệ thuật nói riêng hay là cuộc đời nói chung.

 

Đầu năm nay, đúng vào ngày mồng một, tôi có gọi anh Trường kỳ. Tôi không nói nhiều vì thời gian sau này, tôi đang tập tu thiền và tự dưng những lời nói thừa thãi thì không muốn tạo ra nữa. Chúng tôi chỉ nói với nhau ít câu. Tôi chúc anh sức khoẻ tốt vì tôi biết được rằng, khi con người ta đã trải qua rất nhiều những thay đổi trong cuộc đời, sự bình an trong tâm hồn và sức khoẻ của thể xác mới là điều quan trọng nhất chứ không phải là cái nhà thật to, cái xe thật sang, cái danh vọng hào nhoáng và cái vẻ bề ngoài sang trọng, giả trá. Tôi chỉ nới với anh là ráng giữ gìn sức khoẻ và sống bình an anh nhé. Không ngờ rằng lần nói chuyện này lại là lần cuối cùng. Lần trước đây nói chuyện trên điện thoại là lần anh làm một cuộc phỏng vấn dành cho tôi và đây đúng là một cái ơn mà ông Trời dành cho tôi vì tôi nói chuyện với anh rất thoải mái, không dấu diếm những nỗi đau và niềm vui của tôi trong sinh hoạt nghệ thuật.

Thời gian trước khi tôi tập thiền, tôi cứ mang tâm trạng là mình bị cuộc đời ức hiếp nhiều lắm, những trò bỉ ổi, thủ đoạn chơi xấu của những đồng nghiệp hay là sự đối xử bất công và thiếu công bằng của những người tôi làm việc chung với đã khiến tôi thất vọng rất nhiều về sinh hoạt nghệ thuật và cuộc đời nói chung. Nói về chuyện này, tôi lại nhớ ra rằng tôi còn nợ anh một lời hứa. Lần gặp nhau gần đây nhất, lúc ngồi trong xe tôi nghe nhạc, anh có bảo tôi rằng anh thích bài Tặng gì cho nhau và bài Để lại quê hương chút hình hài của tôi và nói tôi rằng nhớ gởi 2 bài đó cho anh để anh giới thiệu khắp nơi. Tôi đã nhận lời nhưng vẫn chưa làm. Bây giờ thì âm dương cách trở, tôi không biết phải làm sao để đền cái ơn tri ngộ này.

Trên đời này, người ta cứ nghĩ rằng tiền bạc và danh vọng là quí giá nhất, tôi không nghĩ như vậy. Cái đáng quí là tấm lòng và tôi may mắn nhận đưọc một phần của cái phần thưởng quí giá đó nơi Thượng Đế qua sự có mặt của anh Trường Kỳ trên cõi đời này. Anh không phải là thần thánh, cũng chẳng phải là một ngôi sao nghệ thuật sáng chói. Anh chỉ là một ông anh với nụ cười hiền lành, dáng dấp lù đù, thích ăn nhậu và có tấm lòng thật dễ thương, chịu chơi, thích giúp đỡ người và biết nhìn ra ai cần để mà giúp đỡ. Tôi rất hân hạnh được quen biết anh trong cõi đời này và tôi sẽ rất hân hạnh khi một mai tôi ra đi, tôi sẽ gặp lại anh ở một cõi khác, nơi đó là Thiên Đàng và nơi đó sẽ không có sự thù hận, không có ghanh ghét, ghen tị, kiêu ngạo, ích kỷ, giả trá, dối gạt, ăn hiếp, thù địch..v...v... những điều đó đã có quá nhiều ở cõi đời này và đã làm cho cuộc đời của bao nhiêu kiếp con người đau khổ quá nhiều rồi. Hoặc nếu có thể được, tôi cũng không ngại gặp anh dù âm dương cách trở vì tôi tin cuộc sống này, những gì chúng ta thấy và cảm nhận được bởi những giác quan con người chỉ là một phần rất nhỏ của sự thật mà thôi. Sự thật vĩ đại hơn nhiều. Nếu tôi gặp anh, tôi sẽ nhờ anh chỉ cho tôi biết thêm để tìm ra cách thức nào để tạo ra sự hạnh phúc cho người khác không bằng tiền tài, danh vọng và những thứ phù phiếm, xa hoa mà chúng tôi đã từng biết qua mà phải bằng cách tạo được sự bình an và niềm hi vọng nơi những con người đang bị đau khổ vì bị cuộc đời phản bội, dày vò hoặc bị cuộc sống vật chất vây hãm họ, không chỉ cho họ lối thoát để kiếm được bình an và tự tại.

 

Hai bài hát tôi đã từng hứa gởi cho anh, thôi thì như thế này nhé. Tôi gởi lên internet, tôi gởi lên mặt báo, tôi gởi những người quen biết. Tôi quyết định hai bài hát này sẽ là quà tặng của anh tặng cho mọi người còn lại, gắn liền với tên của anh. Hai bài hát này sẽ là tài sản của tất cả những ai tin vào lòng tốt còn tồn tại cũng giống như tôi đã tin vào lòng tốt của anh vậy. Đừng ai nghĩ gì đến chuyện tiền bạc cả. Đừng ai lợi dụng 2 bài hát này để làm lợi thêm phần danh lợi cho họ cả. Nếu 2 bài hát này có thể tạo ra được những điều gì tốt đẹp, hãy để nó dưới tên anh Trường Kỳ và dùng tất cả những lợi ích mà nó có thể tạo ra được để giúp cho những người cần được sự giúp đỡ mà nếu anh còn tồn tại thì họ sẽ được anh gíúp đỡ giống như vậy. Tôi chỉ mong thế thôi còn mọi sự sẽ như thế nào thì là sự xếp đặt của ông Trời. Tôi mong được gặp anh, có thể là trong mơ, có thể là gặp hồn anh đâu đó, nếu anh nhớ đường đến nhà thăm tôi. Tôi không sợ gặp anh đâu anh Trường Kỳ ạ.

 

Và đây là 2 bài hát mà anh đã từng dặn tôi gởi cho anh. Bài Tặng gì cho nhau

 

Tặng gì cho nhau khi xuân sang thời gian thay áo.

Tặng gì cho nhau khi hè về, nắng vương cuối đường

Tặng gì cho nhau khi thu sang lá thay muôn màu

Ôi đêm đông, giá băng lạnh lùng, biết tặng gì, tặng gì cho nhau


Tặng gì cho nhau, sao hôm qua giận hờn nhau chi

Tặng gì cho nhau để ngày mài vẫn vui nhớ nhau

Tặng nhau hôm nay, thương nhau đi trước khi giã từ

Thân nhân gian cũng ra tro bụi, xin hãy tặng nhau, tặng nhau tình yêu

 

Món quà đẹp nhất là tha thứ cho nhau những giận hờn bấy lâu đã làm đau xót nhau

Hãy thương nhau là con người yếu đuối. Còn tị hiềm và ghanh ghét, là còn đau nhức nhối

Hãy dừng lại ngay lòng ganh ghét vô duyên, những hận thù đảo điên, những lời đau nhói tim

Hãy trao nhau lời cảm ơn và xin lỗi, lời cảm thông mang chung kiếp người.......

 

Và đây là bài thứ 2. Về bài này tôi chưa muốn đưa ra phổ biến nhưng vì lời hứa với anh, và bây giờ cũng không còn cách nào khác để gởi tặng anh nên tôi đành phải đưa ra thôi. Lý do là vì khi tôi viết bài này, tôi nghĩ tới cái đau khổ của những thương phế binh quân lực Việt Nam Cộng hoà, những người đã để lại quá nhiều sự hi sinh của họ để cho người khác được hưởng lấy sự tự do, thịnh vượng bây giờ mà chúng ta đang được hưởng mà họ lại không được vinh danh và giúp đỡ như những người của phe còn lại. Sau đó, tôi lại nghĩ tất cả người Việt Nam chúng ta dù đứng ở duới màu cờ nào, hi sinh vì niềm tin vào sự tốt đẹp của những lời hứa từ bất cứ chủ nghĩa hoặc chính phủ nào đi nữa, hi sinh ở đâu cũng vậy cũng phải được chôn chung với nhau và phải được vinh danh, yêu thương và tôn trọng như nhau. Tất cả mọi vết thương đều phải được niềm tin vào lòng tốt vô biên chữa lành. Con người có thể làm được phép lạ nếu họ tin vào phép lạ như Chúa đã từng nói niềm tin của người mù mắt đã chữa được cho hắn ta, tôi hi vọng mọi người cùng nhau tin vào phép lạ và chúng ta sẽ làm được điều này.

Tôi hi vọng chính quyền Việt Nam tạo ra một ngôi mồ chung cho tất cả những người Việt Nam quốc gia cũng như Việt Nam cộng sản vì họ là những người có khả năng tạo ra phép lạ này. Họ là những người chiến thắng nhưng vẫn chưa phải là chiến thắng hoàn toàn. Tôi nghĩ người chiến thắng là người biết bỏ những cái mình đang có, bước xuống và tìm cách xoa dịu, băng bó nỗi đau của những người mà họ đã vô tình hoặc cố ý tạo ra nỗi đau và sự thù hận trong họ. Sự hi sinh của Chúa, sự quên mình của Phật cũng từ sự thông cảm với những nỗi đau con người mà ra, các Ngài đã chiến thắng được sự chết và chiến thắng được bằng cách yêu lấy kẻ thù của mình và thông cảm cho những yếu đuối của họ. Người chết thì cũng đã chết rồi. Tất cả những người chết vì chiến tranh đều là anh em của chúng ta, đều là máu đỏ, da vàng. Mọi lá cờ đều phải được tôn trọng và xếp lại như nhau, chôn chung trong ngôi mồ, làm tuyệt đi sự thù hằn vì đòi hơn thua của con người rồi sau đó trưng cầu ý kiến toàn dân, tôi hi vọng sự bình an và hạnh phúc thật sự trong lòng mỗi một con người sẽ hướng dẫn cho họ thấy màu cờ gì là tốt đẹp và cần thiết nhất cho Việt Nam trong tương lai.

Tôi hi vọng đó sẽ là màu trắng của hoà bình vĩnh viễn, màu của ánh sáng vì ánh sáng có tất cả mọi màu sắc trong đó. Hơn 2 triệu người Việt lưu vong khắp nơi trên thế giới và hơn 80 triệu dân trong nước đang chờ một phép lạ xảy ra. Phép lạ này phải được bắt đầu từ ngay trong chính lòng đất mẹ Việt Nam, sau đó thì phép lạ sẽ tiếp tục xảy ra trong lòng những người chưa nguôi được thù hận khắp các nơi khác. Tôi hi vọng sẽ không có bất cứ một sự ngộ nhận hoặc hiều lầm nào vào sự hướng dẫn tốt lành từ ơn trên soi sáng nên tôi đã rất băn khoăn chưa muốn phổ biến bản nhạc này dù là tôi đã viết bài này mấy năm nay rồi. Tôi rất hi vọng họ nhìn thấy quá khứ, hiện tại và tương lai của chúng ta bằng cái tâm cực thiện, bằng con mắt thứ ba và sự suy nghĩ, biến mình và sống thành một con người nhỏ bé nhất, mọn hèn nhất chỉ muốn học theo Chúa, muốn học theo Phật mà tìm ra cách thức để giúp con người thoát ra được cái đau khổ vô biên của sự thù hận, ghen tị, kiêu ngạo, tham lam, ích kỷ, thoát ra được tội lỗi mà thôi. Phải thắng được kẻ thù lớn nhất của chúng ta, đó là chính chúng ta, sự kiêu ngạo muốn hơn người trong chúng ta thì lúc đó chúng ta sẽ làm được tất cả những sự tốt đẹp khác. Sự kiêu ngạo này thật ra lại bắt đầu bằng sự yếm thế, bằng sự tự ti mặc cảm thấy mình thua kém người khác và muốn làm ngược lại để chứng minh mình đúng hơn, mình hay hơn.

Thật là tội nghiệp cho con người chúng ta có phải không anh Trường Kỳ. Tôi nợ anh một lời hứa chưa làm nên 2 bài hát này từ nay sẽ là của anh do sự hướng dẫn của niềm tìn vào tình yêu vô biên, niềm tin vào triết lý sống cao đẹp của Chúa là phải yêu được kẻ thù của mình, và trong lời dạy dỗ của Phật kẻ thù lớn nhất của đời người là chính hắn. Những lời khen, tiếng chê thật sự không cần thiết, không quan trọng với tôi nhưng từ nay đều liên quan tới một con người tốt đẹp đã vừa mới từ bỏ chúng ta ra đi và đã có lúc cho tôi thấy qua anh hình ảnh và lòng tốt của Thiên Chúa, của Đức Phật và cũng là chính hình ảnh của chúng ta qua sự giúp đỡ của anh dành cho tôi nói riêng và cho rất nhiều những bạn trẻ khác nói chung. Còn những ai tiếp tục không muốn và từ chối thấy được sự thật mà chỉ muốn tạo ra thêm hiểu lầm, thêm ganh ghét, thêm thù hận, thêm đau khổ thì chính kẻ đó và con cháu của sự thù hận đó sẽ bị tiêu diệt trong ý Chúa toàn năng và trong quyền phép của Phật phát cao cả. Kính hương hồn của anh Trường Kỳ. Đây là bài hát thứ 2 dành cho tất cả những hi sinh của mọi người vì niềm tin vào sự tốt đẹp mà những lời hứa không được tôn trọng đúng mức đã đem lại hậu quả đó cho họ. Hi vọng chúng ta sẽ học được những bài học tốt đẹp từ những đau thương mất mát quá lớn của chiến tranh, của thù hận, của sự không thông cảm, của tham lam vật chất, của sự yếu đuối bản thân đã đem lại cho chúng ta qua những sự việc đã xảy ra trong lịch sử nhân loại và trong chính cuộc sống nhỏ bé của vô cùng bé nhỏ thân xác chúng ta.

 

Anh để lại quê hương một phần thân xác của anh. Để lại quê hương tuổi xuân năm tháng đời anh.

Để lại sau lưng ngày xưa nguyên dáng hình hài, đứng đi không cần nhờ ai. Nghe nhìn đâu cần ai giúp đỡ. Anh để lại quê hương một thời tranh đấu tự do. Dặn lòng quên đi, tuổi xuân yêu dấu hẹn hò. Dòng thời gian trôi hằn lên thân xác gầy gò, nỗi đau dồn chung nỗi lo, héo hon hằn lên dáng đời mình. Để lại quê hương tay chân, để lại quê hương tuổi xuân. Trả gì cho anh, tặng gì cho anh. Nỗi đau xót xa của cây thiếu cành. Còn tình quê hương hôm nay, còn lại trăm năm tên anh. Còn gì cho anh khi tuổi đời qua nhanh. Đời anh tàn dần trên chiếc xe lăn

Anh để lại quê hương một phần dấu ấn tình thương. Để ngày hôm nay trẻ thơ tự do đến trường. Nhìn về tương lai bằng đôi mắt đã mù loà, khóc thương người dân nước ta chiến tranh còn in dấu từng nhà.

 

Anh để lại quê hương giọt lệ khoé mắt người thương. Để lại quê hương trái tim đã nhuốm bụi đường. Để lại sau lưng thời gian xưa đó Sài Gòn mất tên nhưng lòng còn mang đêm gọi bao người thân đã mất. Anh để lại trong tôi và toàn dân nước Việt Nam đầy lòng tri ân, xót thương anh đã vì dân. Tặng lại quê hương một phần thân xác của mình. Máu xương nào không xót xa, hiến dâng Việt Nam đắp hoà bình.

Để lại quê hương tay chân, để lại quê hương tuổi xuân. Trả gì cho anh, tặng gì cho anh. Nỗi đau xót xa của cây thiếu cành. Còn tình quê hương hôm nay, còn lại trăm năm tên anh. Còn gì cho anh khi tuổi đời qua nhanh. Đời anh tàn dần trên chiếc xe lăn

Anh để lại quê hương hồn anh rách nát tả tơi. Đoạ đầy anh mang xác thân và trong cõi lòng. Tàn tật con tim, ngày đêm mơ bóng hoà bình. Dẫu không còn nữa chiến chinh. Thế sao người dân vẫn tội tìnhÉ

Anh để lại quê hương. Anh để lại quê hương đời anh.....

 

Tôi nhận được tin sự ra đi của người anh Trường Kỳ lúc quá 12 giờ trưa ngày hôm nay. Tôi dành một vài tiếng để tưởng niệm về anh và những lần do duyên trời sắp đặt mà anh em chúng tôi có dịp gặp mặt hoặc nói chuyện qua điện thoại. Còn một lần nữa tôi gặp anh là vào năm 2006, tôi có góp mặt vào một chương trình từ thiện giúp các trẻ em thiếu may mắn, đây là lần đầu tôi được trình diễn ở Montreal, tôi mời anh chị đến và anh chị Trường Kỳ đã nể lời tôi mà tham dự đêm hôm đó. Giờ giải lao, tôi đã từ trong hội trường ra ngoài ghế khán giả để kiếm gặp anh và tại đó, tôi đã tặng anh cuốn CD duy nhất có mặt trên thị trường Việt nam mà tôi có góp tiếng hát của mình trong đó qua những tình khúc của tôi viết. Tôi biết món quà này chẳng có gì là đặc biệt vì sự đầu tư về tiền bạc thật sự là chẳng có bao nhiêu, cũng chẳng quảng cáo, chưa bao giờ có đêm ra mắt, cũng chẳng có báo chí gì đưa tin..v....v.... nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm được bằng khả năng nghệ thuật của mình,cái dằn vặt tôi nhiều nhất thì ra là câu hỏi về sự công bình. Những nơi tôi ở qua và làm việc rất thiếu sự đối xử công bằng và chinh trong những lúc tôi một mình với niềm tin của tôi vào tình yêu và Đấng tạo dựng, tôi đã được sức mạnh từ sự soi sáng là phải tạo được sự công bằng khắp nơi bằng vào lòng tin của chính mình. Bởi vậy, tôi tin vào sự giúp đỡ của lòng tốt, tôi tin vào anh Trường Kỳ, tôi tin vào tấm lòng tốt của những con người công chính và tôi tin rằng một ngày kia trong tương lai rất gần, tất cả mọi thứ xây dựng bằng dối trá, bằng lừa gạt, bằng tham lam, bằng kiêu ngạo, bằng thù hằn, bằng ghanh ghét..v...v.. sẽ bị phá huỷ không còn một chút ý niệm nào tồn tại nữa cả.

Tôi thấy được những điều này nhưng nói ra cũng khó có ai tin và hiểu được vì chỉ có những người nào đi tìm kiếm thì sẽ gặp những điều tôi gặp mà thôi. Tôi hi vọng gặp được anh Trường Kỳ vì tôi không sợ một điều gì cả. Trên đời này nếu có phải sợ, thì nên sợ không thắng được chính mình mà thôi. Cám ơn anh Trường Kỳ trong cuộc sống ngắn ngủi của anh đã cho tôi thấy được lòng tốt, ít nhất là những lúc tôi gặp và tiếp xúc với anh, hình ảnh của Đấng tạo dựng có ở trong anh và cái tâm tốt của Đấng tạo dựng cũng hiện diện trong anh. Anh thì đã rời xa chúng ta rồi, nhưng tôi xin cầu nguyện cho những người còn ở lại, nhất là chị, gia đình và những người thân quen của anh, những người bị mất mát nhiều, đau đớn nhiều về sự ra đi vĩnh viễn của anh. Trái tim tôi xin được đau buồn, khóc lóc, chia xẻ, nhớ nhung cùng họ khi nghĩ về một đời sống tốt đẹp đã từng hiện diện với chúng ta trên cõi đời này. Thân, Kính, Mến, và vô cùng biết ơn và thương tiếc người anh của tôi. VŨ TRƯỜNG KỲ.

Xin cười một nụ vi tôi
Cười thêm nụ na cho đi vui lên....
Phạm Khải Tuấn

 

From: Pham Khai Tuan <khaituanpham@yahoo.com>
Subject: Vinh biet nguoi anh Truong Ky - nho pho bien - Thanks


•• Âm nhạc cổ truyền

•• Nhạc mới

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•••• Nghệ sĩ từ trần

•• Nghiên cứu gia VN

•• Nhạc thiểu số

•• Tiểu sử ca sĩ

•• CA TRU

•• HÁT XẨM & TRỐNG QUÂN

•• Nhạc Hàn Quốc

•• Nhạc Nhựt Bổn

•• Nhạc Trung quốc

•• Nhạc Đông Nam Á

•• Nhạc Mông Cổ

•• Nhạc sắc tộc

•• Nhạc Tuva

•• song thanh tác giả khác

•• song thanh TQH

•• Giọng trị bịnh

•••• Chakra - Yoga

•• Ca sĩ Khoomei

•• Nghiên cứu gia Khoomei

•• Âm thanh học

•• Ngôn ngữ khác

•• Đàn Mội Hmông

•• Tiêm ban sach và nhac cu

•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia

•• Trang nhà dân tôc nhac hoc

•• Phân mêm : Phân tach bôi âm

•• Muông

•• Tran Quang Hai

•• Nhac si Viêt Nam

•• Hat dông song thanh

•• Bach Yên

•• VIDEO/CD trên WEB

•• Nhạc Việt cổ truyền

•• Đàn Môi

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•• Tiểu sử

•• Phỏng vấn báo, radio

•• Bài viết

Visitors: 22043310