Music news from a Vietnamese traditional musician

Category » Nhạc mới

Lê Văn Phúc : Mùa Thu trong tân nhạc, phần 1

Lời mở đầu của thầy Nguyễn Túc: Chúng ta đã điểm qua Mùa Xuân có hoa hồng thắm, có hoa mai hoa đào hé nụ, có nắng hồng tươi, ánh sáng chan hòa. Qua đến Mùa Hè phượng đỏ rực sân trường, lưu luyến chia tay trong 3 tháng hè rực rỡ. Kỳ này, chúng ta bước sang “Mùa Thu” có lá vàng bay tơi tả, có con nai vàng ngơ ngác đứng trên xa lộ không đèn, có chàng thi sĩ đi tìm vần thơ sầu rụng. Nói về mùa thu thì cảnh thu nào cũng dễ là đề tài cho thi nhân tức cảnh sinh tình.






Thế nên, mùa thu là mùa của thi nhân. Trời mùa hè đang nóng chợt có làn gió mát thổi đến khiến lòng người như cũng nhẹ nhõm, êm đềm. Rồi những hàng cây cũng dần dần đổi màu thay lá. Lá mùa thu trên vùng Virginia, đất tình nhân, vẫn được tiếng là đẹp tuyệt trần. Du khách lái xe hơi lên núi Skyline một ngày đẹp trời, có gió lạnh, có một chút hơi sương, có ánh mặt trời để ngắm rặng núi xa xa đủ màu in trên nền trời xanh lơ. Trong khung cảnh tĩnh lặng đó, du khách thả hồn trong sương khói hoàng hôn, lặng ngắm quanh ta một bức tranh vĩ đại tô mầu tuyệt mỹ. Lại nói về mùa thu trong thi ca, chúng ta có rất nhiều thi nhân viết về cảnh thu với những cảm quan khác nhau. Bà Huyện Thanh Quan vịnh cảnh thu:
...Xanh um cổ thụ tròn xoe tán
Trắng xóa tràng giang phẳng lặng tờ
Bầu dốc giang sơn say chén ruợu
Túi lưng phong nguyệt nặng vì thơ...

Nguyễn Khuyến ngồi câu cá:
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo...

Dồi dào ý tình và cảm hứng nhất, có lẽ chúng ta phải nhắc đến Tản Đà với bài “Cảm thu tiễn thu”:
Từ vào thu đến nay
Gió thu hiu hắt
Sương thu lạnh
Trăng thu bạch
Khói thu xây thành
Lá thu rơi rụng đầu ghềnh
Sông thu đưa lá bao ngành biệt ly...

Cai tôi: Thưa thầy, em biết là nguồn thơ của thầy đang lai láng, nhưng thầy có thể cho một cái nhìn tổng quát về thu được không ạ?

- Được chứ! Cậu làm tôi cụt hứng đấy nha! Nhìn tổng quát thì tôi thấy hình như mùa thu nào cũng mang sẵn một mối buồn. Có phải mùa thu là mùa lá vàng lìa cành bay tơi tả hay mùa thu là hình ảnh của tuổi xế chiều cho nên cảnh vật như cũng buồn theo?
Nhưng tựu trung cứ nghe đến “Thu” thì ai ai cũng vấn vương, vương vấn một mối cảm hoài về không gian lạnh giá và thời gian lặng lẽ một dòng buồn tênh.

Còn xét về mặt phân tích thì tôi xin nhường lời để cậu Cai có dịp phiếm loạn cùng bạn đọc.

Cai tôi: Em xin cám ơn thầy. Nói đến thu, hẳn chúng ta không ai quên được một bản nhạc rất thiết tha, rất buồn là bản “Buồn tàn thu” (1940) của Văn Cao. Bài này mang âm giai Ré thứ, nhịp Slow. Em đã nghe nhiều người hát, nhưng theo em, ca sĩ diễn tả thuộc cỡ điêu luyện phải kể đến ca sĩ trẻ đang lên là Ngọc Hạ. Xin mời Ngọc Hạ lên tiếng:
Ai lướt đi ngoài sương gió
Không dừng chân đến em bẽ bàng
Ôi vừa thoáng nghe em mơ ngay bước chân chàng
Từ từ xa đường vắng, đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng
Em ngồi đan áo, lòng buồn vương vấn, em thương nhớ chàng
Người ơi! Còn biết em nhớ mong
Tình xưa còn đó xa xôi lòng
Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên
Chim với gió bay về, chàng quên hết lời thề
Áo đan hết rồi, cố quên dáng người
Chàng ngày nào tìm đến, còn nhớ đêm xưa, kề má say sưa
Nhưng năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lần
Thôi tình em đấy, như mùa thu chết, rơi theo lá vàng

Lời 2:
Nghe bước chân người sương gió,
Xa dần như tiếng thu đang tàn
Ôi người gió sương em mơ thương ai bao lần
Và chờ tin hồng đến, đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng
Em ngồi đan áo, lòng buồn vương vấn, em thương nhớ chàng
Người ơi còn biết em nhớ mong
Tình xưa còn đó xa xôi lòng
Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên
Chim với gió bay về, chàng quên hết lời thề...

Thầy Nguyễn Túc: Cứ theo như tôi hiểu thì người yêu của nàng đã “lướt đi ngoài sương gió”, không biết đi đâu, làm gì, khiến cho nàng ở lại cứ mơ mơ màng màng là chàng quanh quẩn đâu đây. Nhưng sự thực não lòng là chàng không dừng chân đến nên em đâm ra bẽ bàng. Rồi nàng lại tiếp tục ngồi đan áo, đan xong rồi vẫn không thấy chàng đâu!

Cai tôi: Đúng vậy đó ạ! Thế nên nàng mới nhớ lại “đêm xưa kề má say sưa” Mà “năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lầøn” khiến cho cô em như cũng muốn chết cho rồi!

- Thế nghĩa là tình đi mất dạng, không ca ngày trở về nữa phải không?

- Dạ, hình như thế đấy ạ!

- Anh chàng này tệ nhỉ! Một ra đi là không hẹn ngày về, để người ở lại não nề tình riêng! Thôi, ta sang trang đi!

- Dạ, sang trang chúng ta có ngay bài “Tiếng thu”, thơ Lưu Trọng Lư, nhạc Lê Thương. Lời thơ buồn, tả cảnh mùa thu có con nai vàng ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô. Nhưng chủ điểm vẫn là nhắc đến hình ảnh “dưới trăng ngà thổn thức, em không nghe rạo rực hình ảnh kẻ chinh phu, trong lòng người cô phụ”. Anh chàng cứ nhắc đi nhắc lại mùa thu dưới trăng mờ, lá thu xào xạc, con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô để khơi dậy trong em một niềm nhớ nhung, buồn vương man mác...

- Thế có nghĩa là...

- Là em có nhớ đến anh không?

- À, thế là mượn tiếng thu để diễn tả tiếng lòng đang trống trải, phải không?

- Dạ, hình như thế!

- Thế là mỗi người có một chuyện riêng tư, ta không biết thì chả nên dính vào...

- Dính vào có sao không ạ?

- Dính vào là vạ lây, là mang họa không chừng!

- Thế thì vẫãn trong đề tài, em thấy có bài “Đêm thu” của Đặng Thế Phong.

Với nhịp 3/4, nhạc sĩ tả cảnh một đêm có trăng thu, có hoa nở. Nhưng loài hoa hình như cũng vương vấn nỗi buồn trong gió. Em xin trích một đoạn và nhờ chị Kim Tước trình bầy:
Vườn khuya trăng rãi, hoa đứng im như mắc buồn
Lòng ta xao xuyến lắng nghe lời hoa
Cánh hoa vương buồn trong gió
Áng hương yêu nhẹ nhàng say, gió lay...
Cành sương nặng chĩu ru bóng êm trong ánh vàng
Màn đêm buông xuống mãi im triền miên
Bóng cô đơn dường thao thức
Mãi trong đêm nặng sầu thương hồn vương...

Nhạc sĩ Đặng Thế Phong còn có một bài nữa cũng viết về thu, với Bùi Công Kỳ đặt lời: Đó là bài “Giọt mưa thu”, cũng với nhịp 3/4, hát thong thả nhẹ nhàng, em xin mời chị Lệ Thu:
Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi
Trời lắng u buồn, mây hắt hiu ngừng trôi
Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu,
Ai khóc ai than hờ!
Vài con chim non chiêm chiếp kêu trên cành như nhủ trời xanh
Gió ngừng đi, mưa buồn chi, cho cõi lòng lâm ly
Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây
Lòng vắng muôn bề không liếp che gió về
Ai nức nở thương đời, châu buông mau, dương thế bao la sầu
Người mong mây tan cho gió hiu hiu lành, mây ngỏ trời xanh
Chắc gì vui, mưa còn rơi, bao kiếp sầu ta nguôi
Gió xa xôi vẫn về, mưa giăng mù lê thê
Đến bao năm nữa trời, vợ chồng Ngâu thôi khóc vì thu?

Đây là một bức tranh, vẽ những nét u buồn, có mây hắt hiu, có giọt mưa thu rơi thánh thót. Lại có cả âm thanh như đâu đây ai khóc ai than hờ! Ấy chỉ vì mùa thu có tí gió tí mưa, lại mưa đêm nữa nên phong cảnh lâm ly, ủ rũ là vậy. Tựu trung, vẫn mang dấu ấn cái cảnh chia ly như cặp vợ chồng Ngâu than trời như bọng vì đôi ngả đôi nơi, mỗi năm chỉ gặp gỡ nhau vỏn vẹn một lần vào tháng bảy!

- Thì cũng giống như tôi chứ có khác gì!

- Mà em có thấy thầy than thân trách phận đâu cơ chứ!

- Than hay không than thì cũng chỉ là “than hờ” thôi!

- Em chắc là thầy cũng nghĩ đến câu: Có còn hơn không! Có còn hơn không! Để làm kinh nhật tụng!

- Thây kệ tui! Tiếp đi!

- Dạ, tiếp. Hẳn thầy chưa quên nhạc sĩ Tô Vũ sáng tác bản “Tiếng chuông chiều thu” năm 1948. Bài ca này viết với âm giai Ré trưởng nhịp 4/4, với lời dặn trước là hát với tình cảm sâu lắng, mơ màng - Lento expressivo - vào một chiều thu man mác, có tiếng chuông chùa ngân nga trong cảnh thu không tịch mịch, khiến người nghệ sĩ cũng chìm đắm trong tiếng chuông xa. Nhưng thực tế là chàng trai đã ra đi trong thời chinh chiến, mơ ước ngày trở về cũng lại được nghe tiếng chuông nhưng là tiếng chuông reo vui của buổi trùng phùng, đẹp duyên tình cũ.

- Sao cậu biết rõ thế?

- Dạ, bản nhạc có ghi rõ đầu đuôi câu chuyện nó như thế thì em nói như thế chứ em có sửa đổi, thêm bớt gì đâu!

- Tôi có nhận xét là bài nào cậu cũng xét nét, cái kiểu vạch lá tìm sâu để moi ra được một cái gì châm chọc, làm vui thiên hạ thì phải!

- Dạ, không phải là em “vạch lá tìm sâu” hay “vạch áo cho người xem lưng” đâu!

- Thế cậu có cái ý gì?

- Dạ, cái ý của em là nói lên những điều khúc mắc, những ẩn ý mà người thưởng ngoạn chỉ nghe qua rồi bỏ nên không chú ý đến tình tiết sâu kín của tác giả.

- Ừa, cũng được đấy chứ! Thế thì ta tiếp đi!

- Vâng, em xin trình làng bài “Tiếng chuông chiều thu” qua tiếng hát Sơn Ca:
Lá thu nhẹ rơi rơi, nắng thu vàng phai phai
Ai về âm thầm nẻo cũ bâng khuâng tình xưa?
Hiu hiu luồng heo may, du du làn mây bay
Ai nhắn theo mây miền quê vấn vương xa đó ngàn dâu thưa?
Từ miền xa tiếng chuông ngân
Hồi buông lớp lớp theo gió vàng
Từng cơn sóng mờ xóa dần trong sương lắng
Lá thu nhẹ rơi rơi, hồn ta chìm đắm tiếng chuông xa vời
Ngàn tiếng thiết tha êm đềm ru lời thu
Ai xót ly hương mấy thu vàng úa
Nhạc say mùa xương máu
Tóc xanh bơ phờ bù rối mấy giây tơ huyền ngụt khói
Dạn dầy đời mới, ngọt ngào đường tơ
Hồi chuông ngân nga ru hồn mơ.
Ngày thắm đường cũ, vang vang bước chân người về
Hoa vàng phơi phới, thu bừng nắng xuân tràn trề
Ngàn phương trời xa xôi, gửi em lời yêu thương
Khi lòng mơ màng trầm lắng tiếng chuông chiều thu... (trích đoạn)


Thầy Nguyễn Túc: Nãy giờ, tôi nghe toàn là những tàn thu, gió thu, mưa thu, tiếng chuông chiều thu, nản quá à!

- Thế thầy muốn vui không?

- Hỏi tức là trả lời rồi còn gì!

- Thầy “điệu” quá! Em có bài này, tựa đề nghe vui lắm. Không những vui mà lại còn quyến rũ nữa kia!

- Đâu? Đâu? Cho tôi coi nào!

- Đây là bài duy nhất em có trong tay, viết về mùa thu mang nét hấp dẫn, mê ly: Đó là “Thu quyến rũ” của Đoàn Chuẩn và Từ Linh, âm giai Do trưởng. Chúng ta cùng nghe Từ Công Phụng với giọng ca trầm buồn diễn tả:
Anh mong chờ mùa thu
Trời đất kia ngả màu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh
Anh mong chờ mùa thu
Dìu thế nhân dần vào chốn thiên thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa thu quyến rũ anh rồi

Mây bay về đây cuối trời
Mưa rơi làm rung lá vàng
Duyên ta từ đây lỡ làng
Còn đâu những chiều dệt cung đàn yêu
Thu nay vì đâu nhớ nhiều
Thu nay vì đâu tiếc nhiều
Đêm đêm nhìn cây trút lá
Lòng thấy rộn ràng, ngỡ bóng ai về

Anh mong chờ mùa thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Mầu áo xanh là mầu anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.


Thầy Nguyễn Túc: Tôi mà cứ tin ở cậu thì có ngày vỡ nợ! Quyến rũ ở cái khổ nào đâu?

- Dạ, ở như cái tựa đề như em đã nói trên.

- Thế còn nội dung, cậu không xét đến à? Nội dung nói đến anh mong chờ mùa thu vì mùa thu quyến rũ anh rồi! Nhưng tơ duyên giữa anh mí em thì lại lỡ làng, không thể tìm đâu ra những chiều cùng nhau bù khú nữa. Thế nên thu này anh lại càng nhớ em mà “người mơ không đến bao giờ”. Té ra, có quyến rũ cái khỉ mốc gì đâu cưa chứ!

- Thế như thầy thì thầy đặt tựa đề này là gì nào?

- Tôi đặt là “Người mơ không đến”!

- Có đến rồi í chứ! Nên mới “dệt cung đàn yêu”! Nhưng chắc chỉ đến một vài phùa thôi rồi cô em đi biệt tăm nên cu cậu mới rên la khổ sở như thế!

- Chán thật đấy!

- Mắc mớ chi đến thầy mà thầy chán!

- “Ta cũng nòi tình, thương người đồng điệu” mà lị!

- Thôi, em xin qua một nhạc phẩm khác của bạn cố tri với thầy là Nhật Bằng. Nhạc sĩ viết “Một chiều thu” cũng với những nét nhẹ, nét buồn nhưng xem ra nội dung cũng nhắc nhiều đến những kỷ niệm dấu yêu, có nhớ, có thương, có qua có lại cho toại lòng nhau. Nhưng về phần anh con trai thì bao giờ cũng tham lam, không biết thế nào là đủ. Cho nên cũng lại kể khổ, than trời. Xin nghe lại đĩa hát của Ban Tứ Ca Hạc Thành với Nhật Bằng, Nhật Phượng, Thể Tần và Hồng Hảo:
Chiều nay sương rơi ướt vai người khách giang hồ
Trời thu hiu hắt, lá rơi nhẹ cuốn theo dòng.
Rồi còn tìm đâu, những năm xưa ngày ấy
Bên nhau tiếng đàn êm đềm nhẹ lá vàng rơi
Đàn còn vang, nhịp theo tiếng xưa
Dưới trăng bên thềm, vai kề ta xây ước mơ
Chiều về lòng nhớ tới những phút ấy
Ngày nào đầy vui thơ, nay khuất xa rồi
Chiều thu đem tới với ta bao nỗi u sầu
Còn tìm đâu thấy những khi nhịp bước
trên cầu
Mộng đẹp đầy thơ ước xây bên nhà ấm
Nay thu đã về, như nhủ lòng nhớ tình thơ.

Thầy Nguyễn Túc: Tôi nhớ là còn lời 2 nữa, nghe cũng rất nhức nhối đấy, cậu ạ!

- Dạ, thầy đã muốn thì em xin trình nốt lời 2 kẻo thầy lại giận lẫy!

- Đừng có đổ vạ! Lời hay thì nên phổ biến để bạn đọc cùng thưởng thức chứ!

- Đây là lời 2 của “Một chiều thu”:
Chiều thu năm ấy, tới nay đã mấy thu rồi
Cảnh xưa vẫn đó, gió đưa rụng lá tơi bời
Ngược dòng thuyền trôi, mái êm đưa chèo sóng
Sương rơi xóa mờ, nhưng nàng vẫn đứng chờ mong
Nàng chờ ai? Tựa cây đứng trông
Ánh trăng mơ màng, như dìu hồn ta tới đâu
Thuyền chàng gần ghé tới chốn bến cũ
Nghẹn ngào nhìn nhau đây một phút êm đềm
Chiều thu như nhắc với ta lại giấc mơ ngàn
Đường về còn xa, tiếng chuông chùa vang bên làng
Mộng đẹp đầy thơ, ước xây bên nhà ấm
Nay thu đã về, như nhủ lòng nhớ tình thơ.

Thầy có muốn đặt thêm lời 3 với Nhật Bằng nữa không ạ?

- Cậu đừng có chọc tôi. Tắc Dzăng mà nổi giận thì cậu chỉ có đi vào cửa tử!

- Nhưng Tắc Dzăng phải hú trước đã chứ!

- Hú để làm gì?

- Để em biết đường mà chạy cho lẹ! Thôi, em xin tiếp. Em nhận thấy là nhạc phẩm nào được nhà phát hành in ra cũng đều có một vài hàng chữ ở phần dưới cùng, trang 2. Đại để là thế này: “Bản XYZ ấn hành lần thứ nhất. Ngoài những bản thường, còn in thêm 30 bản đặc biệt, đánh số từ XYZ.I đến XYZ.XX và từ T.H.I đến T.H.X đều có chữ ký của tác giả và đóng triện son T.H. để tặng.” T.H. là tên nhà phát hành Tinh Hoa ở Huế. Hồi nhỏ, em cũng thường mua bản nhạc rồi gom lại thành một “collection” về tân nhạc Việt Nam lên tới vài ngàn bản. Những bản cũ nhất in trên giấy bản xấu, lót bằng giấy cứng hơn, có vẽ hình hoặc hoa lá cành, tựa đề, tên nhạc sĩ. Sau này, nhà Tinh Hoa còn làm một thư mục, in tất cả những bản nhạc đã phát hành, trên giấy bóng, khuôn khổ 8x11. màu sắc đẹp đẽ, phát không nên ai cũng thích có để lưu giữ. Nhưng còn như thầy mà sưu tập được không biết bao nhiêu là bản nhạc cũ, nhạc xưa, nhạc quý thì đây là một kho tàng vô giá. Xin thầy nhớ là có đi đâu cũng nhớ đem theo, đừng để thất lạc thì uổng lắm lắm.

- Nếu tôi đi thật xa thì tôi trao lại cho cậu được không?

- Em có giữ cũng là giữ tạm mà thôi. Bởi trước sau gì, em cũng theo thầy bén gót!

- Thôi chuyện đó tạm gác lại kẻo lạc đề. Tiếp tục đi!

- Dạ, tiếp. Mùa thu thường được nhìn qua hình ảnh lá vàng nên thu cũng vàng luôn. Thế nhưng lại có nghệ sĩ nhìn thu qua màu áo tím của người yêu nên cái gì nó cũng đâm ra tím cả rừng chiều. Đó là nhạc sĩ Hoàng Trọng soạn nhạc, Vĩnh Phúc đặt lời trong bản “Ngàn thu áo tím”. Bài này, cháu xin nhờ cô Thái Thanh trình bày:
Ngày xưa xa xôi em rất yêu màu tím
Ngày xưa vô tư em sống trong trìu mến
Chiều xuống, áo tím thường thiết tha
Bước trên đường gấm hoa, ngắm mây chiều lướt xa
Từ khi yêu anh, anh bắt xa màu tím
Sầu thương cho em, mơ ước chưa kịp đến
Trời đã rét mướt cùng gió mưa
Khóc anh chiều tiễn đưa, thế thôi tàn giấc mơ

Anh xa xôi, bóng mưa giăng mờ lối
Anh xa xôi, áo bay trong chiều rơi
Anh xa xôi, áo ôm tim lẻ loi
Tím lên khung trời nhớ thương đầy vơi
Mưa rơi rơi, bóng anh xa ngàn khơi
Mưa rơi rơi, có hay chăng lòng tôi?
Có hay bao giờ bóng người yêu tới?
Từ khi xa anh, em vẫn yêu và nhớ
Mà sao anh đi, đi mãi không về nữa
Một bóng áo tím buồn ngẩn ngơ
Khóc trong chiều gió mưa, khóc thương hình bóng xưa
Ngàn thu mưa rơi trên áo em màu tím
Ngàn thu đau thương, vương áo em màu tím
Nhuộm tím những chuỗi ngày vắng nhau
Tháng năm càng lướt mau, biết bao giờ thấy nhau!

- Thầy nghe bài này, thấy thế nào?

- Tôi thấy tội nghiệp cho người con gái. Thoạt tiên, vì yêu anh mà anh bắt em phải xa màu áo tím. Rồi anh lại ra đi, không biết đi đằng mô, để cho em phải “khóc anh chiều tiễn đưa, thế thôi tàn giấc mơ”. Em ở lại mắt đợi mắt chờ, chẳng biết bao lâu nữa anh về? Anh đi biền biệt như thế là anh làm dang dở đời em, làm sao em lấy chồng được nữa?

- Em cũng thấy tội nghiệp cho người con gái ấy. Mà hình như cái tình cảm của người con gái bao giờ nó cũng sâu đậm, mặn mà, âm thầm và chung thủy hơn là anh con trai “ruột để ngoài da”, vui đâu chầu đấy! Thế nên, người con gái chịu cảnh thiệt thòi mà đành phải câm nín vì đã trót yêu rồi!

- Đấy, yêu là bể khổ như thế đấy, cậu ạ!

- Vậy mà phần đông những anh con trai vẫn lao mình vào cái bể khổ mênh mông ấy mới lạ chứ!

- Lạ quái gì đâu! Nó là cái bể oan cừu! Nhưng oan đâu không biết, cậu nên tiếp tục nốt đoạn đường chiến binh đi cho nhẹ nợ.

- Dạ! Bài kế tiếp là một bài nói nhiều đến cái chết của một mùa thu. Thật tình ra, mùa thu không có sống hay chết gì cả. Mùa thu chỉ tàn để rồi lại ươm mầm, kết nụ, dâng hoa cho đời. Thế nhưng người nghệ sĩ đã bắt mùa thu phải chết, nhắc đi nhắc lại rằng: "Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi, mùa thu đã chết. Em nhớ cho mùa thu đã chết. Em nhớ cho mùa thu đã chết, đã chết rồi. Em nhớ cho, em nhớ cho..."

- Cậu muốn nói đến bài “Mùa thu chết” của Phạm Duy?

- Dạ, chính thế! Thầy nghe đến chết nhiều như thế có sợ không?

- Sợ quái gì đâu! Chỉ để hù, để dọa cô em rằng thì là cho dù mùa thu chết, mãi mãi không thấy nhau thì anh đây vẫn cứ chờ em, vẫn chờ em, vẫn chờ, vẫn chờ...

- Tình lắm đấy chứ ạ! Mùa thu chết thì kệ mùa thu. Anh chờ em thì anh vẫn chờ, cho dù mùa thu không trở lại. Miễn là em trở lại là OK, very good rồi!

- Đúng là ý của tác giả rồi đó! Đâu bài hát đầu đuôi như thế nào?

- Dạ đây, em xin nhờ Julie diễn tả, chậm và buồn:
Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Mùa thu đã chết, em nhớ cho, mùa thu đã chết.
Em nhớ cho, mùa thu đã chết, đã chết rồi
Em nhớ cho, em nhớ cho đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa
Trên cõi đời này, trên cõi đời này
Từ nay mãi mãi không thấy nhau,
Từ nay mai mãi không thấy nhau
Từ nay mãi mãi không thấy nhau
Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em
Vẫn chờ em, vẫn chờ em, vẫn chờ em
Vẫn chờ đợi em...

Thầy Nguyễn Túc: Tả như vậy là vừa khôn vừa khéo quá đi í chứ lị! Tôi thấy ở đầu bản nhạc còn có mấy câu thơ tiếng Tây nữa thì phải.

- Vâng, đó là mấy câu thơ của Guillaume Apollinaire mà Phạm Duy đã lấy ý từ đó để viết thành nhạc phẩm:
J’ai cueilli ce brin de bruyère
L’automne est morte souviens-t’en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t’attends...

Nhưng em không biết cụm hoa thạch thảo nó như thế nào mà nhạc sĩ lại mượn hình ảnh của loài hoa ấy để đem vào tình yêu?

- Trong tự điển cũng như trên Web có nói: Thạch thảo là một loài hoa ở vùng Tây Âu, Bắc Mỹ và Sibéria. Nó thường mọc ở ngoài thiên nhiên, nơi có núi đồi, sỏi cát và trong khe đá. Thân cao chừng 1 thước, lá nhỏø thon dài, cánh hoa màu hồng nhạt nom rất dễ thương. Khi nào tiện dịp đi đâu , cậu ngắt dùm tôi vai cụm hoa thạch thảo được không?

- Dạ được, để em khuân về cho thầy một xe thồ. Thầy sẽ trải hoa trên một cái giường.

- Để làm gì vậy cà?

- Dạ, để người đẹp ngả lưng và để “ngát hương mùi thạch thảo”!

- Thế còn tôi?

- Còn thầy thì thầy cứ ca một câu thôi: “Em nhớ cho rằng anh vưỡn chờ em! Vưỡn chờ em! Vưỡn chờ! Vưỡn chờ!” là có điểm số cao rồi!



(Còn tiếp 1 kỳ)

http://membres.lycos.fr/nghethuat/Nghe Thuat 152, thang 11, 2006

•• Âm nhạc cổ truyền

•• Nhạc mới

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•••• Nghệ sĩ từ trần

•• Nghiên cứu gia VN

•• Nhạc thiểu số

•• Tiểu sử ca sĩ

•• CA TRU

•• HÁT XẨM & TRỐNG QUÂN

•• Nhạc Hàn Quốc

•• Nhạc Nhựt Bổn

•• Nhạc Trung quốc

•• Nhạc Đông Nam Á

•• Nhạc Mông Cổ

•• Nhạc sắc tộc

•• Nhạc Tuva

•• song thanh tác giả khác

•• song thanh TQH

•• Giọng trị bịnh

•••• Chakra - Yoga

•• Ca sĩ Khoomei

•• Nghiên cứu gia Khoomei

•• Âm thanh học

•• Ngôn ngữ khác

•• Đàn Mội Hmông

•• Tiêm ban sach và nhac cu

•• Tiểu sử dân tộc nhạc học gia

•• Trang nhà dân tôc nhac hoc

•• Phân mêm : Phân tach bôi âm

•• Muông

•• Tran Quang Hai

•• Nhac si Viêt Nam

•• Hat dông song thanh

•• Bach Yên

•• VIDEO/CD trên WEB

•• Nhạc Việt cổ truyền

•• Đàn Môi

•• Tiểu sử nhạc sĩ

•• Tiểu sử

•• Phỏng vấn báo, radio

•• Bài viết

Visitors: 22003056